Thơ » Mỹ » Louise Glück
It is not the moon, I tell you.
It is these flowers
lighting the yard.
I hate them.
I hate them as I hate sex,
the man's mouth
sealing my mouth, the man's
paralyzing body--
and the cry that always escapes,
the low, humiliating
premise of union--
In my mind tonight
I hear the question and pursuing answer
fused in one sound
that mounts and mounts and then
is split into the old selves,
the tired antagonisms. Do you see?
We were made fools of.
And the scent of mock orange
drifts through the window.
How can I rest?
How can I be content
while there is still
that odor in the world?
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 07/09/2008 23:39
Không phải là trăng, anh biết chứ
Đó là những bông hoa
đang chiếu sáng cả sân nhà
Tôi ghét chúng
Tôi ghét chúng như tôi ghét tình dục
miệng gã đàn ông
bịt chặt miêng tôi, tấm thân
tê cứng của gã đàn ông
và cái tiếng kêu luôn buột ra
cái tiền đề thấp kém, nhục nhã
của sự liền một thịt
Trong tâm trí tôi đêm nay
tôi nghe thấy câu hỏi và câu trả lời tiếp đó
hoà thành một âm thanh
dâng lên dâng lên và rồi
phân thành hai bản ngã cũ kỹ
những đối nghịch mỏi mệt. Anh thấy không?
Chúng ta bị lừa phỉnh
Và cái mùi cam dỏm ấy
trôi giạt qua cửa sổ
Làm sao tôi có thể nghỉ ngơi?
Làm sao tôi có thể vừa lòng?
khi vẫn còn
cái mùi ấy trên đời?
Gửi bởi Thanh Trắc Nguyễn Văn ngày 21/10/2025 17:46
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Thanh Trắc Nguyễn Văn
vào 21/10/2025 17:50
Hoa giả cam
Không phải ánh trăng lãng mạn đâu, tôi nói với bạn
Chính những bông hoa giả dối kia
đang thắp sáng vườn đêm.
Tôi căm ghét chúng
Tôi căm ghét chúng như căm ghét chuyện ân ái
Nụ hôn gã đàn ông
Ngột ngạt khép chặt miệng tôi, thân thể hắn đè nặng giam hãm thân xác tôi...
và tiếng kêu hả hê hắn bật ra
ươn hèn, nhục nhã
lời hứa hẹn dối gian cho mỗi lần hoà hợp thân xác.
Đêm nay, trong tâm trí tôi
Tôi lại nghe câu hỏi và câu trả lời rượt đuổi nhau
quấn lấy nhau, giằng xé nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp
dâng lên, cứ dâng lên rồi vỡ vụn tan ra
thành những cái tôi cũ kỹ, thành những mâu thuẫn rệu rã.
Bạn có thấy không?
Chúng ta đã bị biến thành những kẻ bị lừa dối
Và hương hoa giả cam cám dỗ kia
vẫn lén lút len qua khung cửa sổ.
Làm sao tôi yên tâm được?
Làm sao tôi vui sống được
khi vẫn còn
thứ mùi hương ma quỷ ấy trên thế gian này?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.