Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Cao Bá Quát » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 10:06
北闕書休上,
南山願未違。
身煩魚艇載,
家向鹿門歸。
岸暝人爭渡,
沙空鳥倦飛。
鐘聲山寺遠,
樹影石梁稀。
夢澤吟情壯,
襄陽遜跡微。
吠飛如引路,
睡鴨亦忘棲。
露白迷三面,
秋光滿四圍。
扶筇人少立,
林下叩柴扉。
Bắc khuyết thư hưu thướng,
Nam sơn nguyện vị vi.
Thân phiền ngư đĩnh tải,
Gia hướng Lộc Môn quy.
Ngạn minh nhân tranh độ,
Sa không điểu quyện phi.
Chung thanh sơn tự viễn,
Thụ ảnh thạch lương hy.
Mộng trạch ngâm tình tráng,
Tương Dương tốn tích vi.
Phệ phi như dẫn lộ,
Thuỵ áp diệc vong thê.
Lộ bạch mê tam diện,
Thu quang mãn tứ vi.
Phù cùng nhân thiểu lập,
Lâm hạ khấu sài phi.
Dâng thư xin hưu trí lên cửa Bắc,
Chưa trái với lời nguyện về núi Nam.
Thân làm phiền thuyền đánh cá chở;
Nhắm hướng Lộc Môn về nhà.
Bờ tối, người tranh nhau đi đò,
Bãi cát vắng, chim mệt mỏi bay.
Tiếng chuông (vang lên) từ chùa xa trên núi,
Bóng cây như cột đá hiếm hoi.
Ngâm thơ Đầm Mộng tỏ tình cảm mạnh mẽ,
Dấu vết nhỏ việc trốn về Tương Dương.
Tiếng chó sủa văng vẳng như dẫn đường,
Vịt cũng cũng quên chuồng về ngủ.
Sương trắng phủ mờ ba mặt,
Ánh sáng thu vây đầy bốn phía.
Người chống gậy đứng một lúc,
Dưới rừng gọi cửa sài.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 10:06
Dâng thơ cáo lão đã xong,
Núi Nam lòng vẫn hẹn lòng từ lâu.
Quá giang một chiếc thuyền câu,
Lộc Môn là hướng muốn mau tìm về.
Bờ khuya chen bước chân quê,
Bãi hoang chim tỉnh giấc mê bay ùa.
Non xa vẳng tiếng chuông chùa,
Bóng cây thưa thớt, dáng vừa tạc xong.
Giọng thơ Vân Mộng vẫn trong,
Tương Dương mới thoáng vết chân ngập ngừng.
Sủa ran tiếng chó dẫn đường,
Vịt quên lối cũ về chuồng thân quen.
Mịt mờ sương trắng ba bên,
Đêm thu huyền ảo trùm lên bốn bề.
Gậy tre vài cụ nhà quê,
Cửa sài gõ nhẹ, tiếng nghe động rừng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.