Прощание

А напоследок я скажу:
прощай, любить не обязуйся.
С ума схожу. Иль восхожу
к высокой степени безумства.

Как ты любил? - ты пригубил
погибели. Не в этом дело.
Как ты любил? - ты погубил,
но погубил так неумело.

Жестокость промаха... О, нет
тебе прощенья. Живо тело
и бродит, видит белый свет,
но тело мое опустело.

Работу малую висок
еще вершит. Но пали руки,
и стайкою, наискосок,
уходят запахи и звуки.


1960

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đăng Bảy

Và rốt cuộc thì em sẽ nói:
lời giã từ, khỏi phải yêu đương
Em sẽ mụ đầu. Hay là em cất cánh
lên tới tầm cao đỉnh điểm nỗi điên cuồng

Anh đã yêu ra làm sao? - anh đã nếm
Vị của tử thần, Chuyện đó có gì đâu
Anh đã yêu ra làm sao? - anh đã nếm
Nhưng lại không biết nếm thế nào

Sự nghiệt ngã của một lần trượt đích
Tha thứ cho anh, em không chịu. Sống ở đời
vẫn cứ lang thang, vẫn cứ tìm ánh sáng
nhưng thân thể em nay trống rỗng hết rồi

Nơi thái dương vẫn còn thoi thóp mạch
Treo lửng lơ. Hai tay đã buông xuôi
Và tất cả những thanh âm, hương vị
Kéo nhau đi lũ lượt góc trời


Nguồn: Tạp chí Thơ, số 12-2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Và lời cuối hãy để cho tôi nói:
Giã từ thôi, anh chẳng phải cố yêu.
Tôi mất trí. Hoặc là tôi đang đến
Mức độ điên cao hơn thế rất nhiều.

Anh đã yêu thế nào? – hay anh nếm
Vị diệt vong. Nào chỉ thế thôi đâu.
Anh đã yêu thế nào? – hay anh chỉ
Hành hạ tôi. Anh mới vụng làm sao.

Thật nghiệt ngã … Vị sai lầm cay đắng
Làm sao tôi tha thứ nổi cho anh.
Thân tôi sống, mắt tôi còn thấy sáng
Nhưng trống không thể xác lạnh tanh.

Tay buông xuôi, dù mạch còn đập khẽ
Nơi thái dương dưới làn da trắng xanh.
Mọi cảm nhận màu sắc và mùi vị
Theo nhau rời tôi cùng những âm thanh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời