Cả buổi tối, Lenski như người lơ đãng,
Khi vui vẻ như xưa, khi im lặng;
Nhưng những ai được ưu ái của Nàng Thơ
Thường tỏ ra như vậy: Lúc chau mày vẩn vơ,
Chàng ngồi thẳng vào đàn giải khuây đôi phút
Và các ngón tay chọn vài hợp âm nhẹ lướt,
Lúc thì nhìn về phía Ônga, giọng dịu êm,
Nói thì thầm: Có thực anh hạnh phúc không em?
Nhưng đã muộn; đến giờ đi rồi. Sao đau thắt
Tim run rẩy nỗi buồn dâng trong lòng đắng chát;
Khi chia tay người bạn gái trẻ trung,
Trái tim chàng tan nát ngàn vạn mảnh con.
Nàng đưa mắt hướng lên chàng nhìn thẳng.
“Anh sao vậy?” - Bình thường. - Rồi bước ra cửa hẳn.