Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bốn
Đăng bởi Tung Cuong vào 20/07/2022 13:55
Так точно думал мой Евгений.
Он в первой юности своей
Был жертвой бурных заблуждений
И необузданных страстей.
Привычкой жизни избалован,
ZОдним на время очарован,
Разочарованный другим,
Желаньем медленно томим,
Томим и ветреным успехом,
Внимая в шуме и в тиши
Роптанье вечное души,
Зевоту подавляя смехом:
Вот как убил он восемь лет,
Утратя жизни лучший цвет.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 20/07/2022 13:55
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 30/03/2026 18:54
Evghênhi của tôi từng nghĩ suy giống hệt.
Những năm tháng đầu thời mới lớn thiệt
Chàng cũng là nạn nhân bao lầm lỗi bão dông
Những đam mê thiếu kiềm chế, vô tâm.
Được chiều chuộng quen chìm trong nhung lụa,
Cũng có lúc thấy cuộc đời tuyệt quá,
Lại có khi vỡ mộng bởi chuyện nọ, chuyện kia,
Mệt triền miên giữ mãi bao ước mơ,
Quá mệt mỏi với thành công chớp nhoáng,
Cố hiểu rõ giữa ồn ào và bình lặng,
Khi tâm hồn bị trách mắng suốt đời,
Cố nén cơn chán ngán bằng tiếng cười:
Là câu chuyện tám năm dài chàng để chết,
Chịu đánh mất đoạn đời tươi đẹp nhất.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.