Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 26/09/2022 12:28
Как грустно мне твое явленье,
Весна, весна! пора любви!
Какое томное волненье
В моей душе, в моей крови!
С каким тяжелым умиленьем
Я наслаждаюсь дуновеньем
В лицо мне веющей весны
На лоне сельской тишины!
Или мне чуждо наслажденье,
И всё, что радует, живит,
Всё, что ликует и блестит,
Наводит скуку и томленье
На душу мертвую давно,
И всё ей кажется темно?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 26/09/2022 12:28
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 10/04/2026 10:13
Xuân đã đến! Ôi xuân! Mùa tình yêu đã tới!
Buồn da diết trong ta, lại thấy mùa xuân mới.
Sao lòng tôi, sao trong máu của tôi
Thấy nôn nao, bâng khuâng trong dạ, bồi hồi!
Có gì đó dịu dàng mà thở đứt đoạn
Ta sung sướng hít sâu vào tận hưởng
Hương mùa xuân phả nhẹ khắp mặt ta
Giữa bình yên, tĩnh lặng vùng quê xa!
Hay tôi thấy lạ xa niềm hoan lạc
Tất những thứ đem niềm vui, làm sống lại,
Tất những gì khiến hoan hỉ, sáng long lanh,
Gợi nỗi buồn, cảm giác mệt toả lan
Khi đã chết tâm hồn từ lâu quá,
Và mọi thứ tưởng chìm trong màu tối cả?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.