Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Hà. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (10 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Annabel Lee (Edgar Allan Poe): Bản dịch của Nguyễn Hà

Rất rất lâu, kể từ thuở xa tay
Nơi vương quốc biển rên rầm rì
Một thiếu nữ, chắc hẳn bạn từng hay
Với cái tên ANNABEL LEE (1)
Nàng từng sống, không mảy may gì hơn
Ngoài đắm say, và được tôi yêu thương.

Tôi trẻ thơ, và nàng cũng thơ ngây
Nơi trùng dương gió bay thầm thì;
Chúng tôi yêu với tình yêu hơn cả yêu- (2)
Như tôi và Annabel Lee;
Si mê đến mức, luyến thần có cánh (3)
Cuồng điên ghen tình yêu tôi với nàng.

Và đó là lí do cớ từ thuở xưa ấy,
Nơi vương quốc biển bến bờ rào rì,
Một cơn gió từ vầng mây, lạnh lùng
Buốt thấu bờ vai xinh nàng Annabel Lee;
Để rồi thượng thân quyến đưa nàng đi cùng
Mang nàng xa rời khỏi vòng tay tôi đây,
Để giam nàng trong ngôi mộ dựng xây
Trong vương quốc ở bên bờ biển này.

Những thiên thần, không nửa hạnh phúc dẫu ở trên trời
Đem lòng ghen tị nàng và tôi
Phải!- (Ai cũng đã biết, vương quốc bên bờ biển rầm rì)
Rằng cơn gió thổi ra từ mây đêm bầu trời,
Tái tê và giết mê nàng Annabel Lee.

Nhưng tình yêu của chúng tôi mạnh hơn nhiều
Bội phần tình yêu của những người già hơn
Bội phần ái tình bao người khôn ngoan hơn
Và không một thiên thần nào trên bầu trời cao kia,
Hay ác quỷ nằm dưới đáy biển sóng rì,
Có thể chia lìa hồn tôi khỏi linh hồn
Của nàng tuyệt trần - Annabel Lee.

Bởi vì mặt trăng chưa bao giờ chiếu sáng, mà không đem về cho tôi mộng mơ màng
Về nàng Annabel Lee xinh đẹp của tôi;
Và tinh tú chả bao giờ lên cao, mà tôi không thấy đôi mắt như sao cháy
Của nàng Annabel Lee xinh đẹp riêng tôi đây;
Thế nên, từng triều đêm, tôi nằm bên cạnh liêu xiêu
Người yêu tôi, người yêu dấu, sinh mệnh và nàng dâu (của tôi)
Bên bia đá bến bờ biển rì rào,
Trong ngôi mộ ầm ào sóng lên cao.


(1): Có giả thiết cho rằng Annabel Lee được lấy cảm hứng từ vợ của Poe là Virginia, người đã ra đời hai năm trước khi bài thơ ra đời.
(2): Chúng tôi cố ý để chữ yêu lặp lại ba lần đúng như nguyên tác nhắm nhấn mạnh sự ám ảnh.
(3): Luyến thần, tức “Seraphim”(nghĩa đen ra rực cháy trong tiếng hi lạp) là thượng thiên thần cấp cao, họ là những tạo vật cận kề thiên chúa nhất. Theo kinh thánh thì luyến thần có sáu cánh, hai cánh để che mặt, hai cánh để che thân, và hai cánh để bay.

[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những kẻ rỗng tuếch (Thomas Stearns Eliot): Bản dịch của Nguyễn Hà

Ngài Kurtz đã chết
Một xu cho Guy già



I.

Chúng tôi là những người rỗng
Chúng tôi là người nhồi rơm
Lồng mình nhau cúi xuống
Rơm xào xạc trên đầu. Than ôi!
Những giọng nói khô khốc, khi
Thầm thì cùng nhau
Đều lặng im vô vị
Như gió trườn cỏ tàn
Hay đàn chuột giẫm kính
Trong hầm rượu khô cạn
Hình hài không khối, Bóng dáng phai trôi
Sức lực tê dại, Cử chỉ buông lơi
Những kẻ đã vượt qua
Bên bờ mắt ngoái lại, vương quốc của sự chết
Nếu ai còn nhớ chúng tôi - Thì xin đừng nhớ chúng tôi
Như những linh hồn bạo liệt
Mà là những kẻ tuếch rỗng
Đầu cả cánh đồng nhồi rơm.

II.

Những ánh mắt tôi hãi sợ trong mơ
Trong vương quốc tử mộng mơ màng
Chúng không hề hiện ra
Ở đó, mắt chỉ là
Nhật dương soi cột gãy
Là cành cây đu đưa
Và giọng nói nhạt nhoà
Hoà trong lời gió hát
Xa cách và nghiêm trang
Hơn vì sao sắp tàn

Xin cho tôi đừng tiến lại gần hơn
Trong vương quốc mộng mị của tử thần
Xin cho tôi cũng được khoác lên mình
Lớp nguỵ trang cố tình đầy giả tạo
Thứ lông chuột, da quạ, hình nộm rơm
Trên cánh đồng
Cư xử như lộng gió
Đừng lại gần -
Không phải lần gặp cuối
Trong vương quốc hoàng hôn.

III.

Đây là vùng đất chết
Đây là đất xương rồng
Nơi đây chồng tượng đá
Đang dâng cao, đón nhận
Lời khẩn của người chết
Trong ánh sao nhạt dần

Phải chăng như thế
Ở nơi Tử Quốc khác
Dạo bước một mình
Vào giờ này ta đang
Run rẩy vì dịu dàng
Cái hôn môi trở thành
Lời nguyện trước tượng chết.

IV.

Ánh mắt không ở đây
Không có mắt chốn này
Trong thung lũng sao tàn
Trong thung lũng rỗng tuếch
Cái hàm vỡ của những vương quốc đã mất

Tại nơi hẹn gặp tận cùng
Chúng tôi lần mò bên nhau
Không nói câu nào
Tụ về bên bờ sông dâng cao

Mù loà, trừ khi
Ánh mắt quay trở lại
Như ngôi sao sáng hoài
Đoá hồng rộ muôn hoa
Của Tử Quốc Chạng Vạng
Niềm hoan hỉ duy nhất
Của những kẻ mục nhân.

V.

Vòng quanh cây lê gai
Lê gai, lê gai
Ta vòng quanh lê gai
Vào lúc năm giờ sáng

Giữa khát vọng
Và thực tại
Giữa tiếng lòng
Và hành động
Bóng tối rơi xuống
Vì Ngài Là Vương Quốc
Giữa nhận thức
Và thành hình
Giữa tổn thức
Và phản ứng
Bóng tối đổ xuống
Cuộc đời rất dài
Giữa bản năng
Và run mình
Giữa tiềm năng
Và tồn sinh
Giữa bản chất
Và sa ngã
Bóng tối sập xuống
Vì Ngài Là Vương Quốc
Vì Ngài Là
Cuộc đời rất
Vì Ngài Là
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Không bằng tiếng nổ mà bằng thở than.


Ảnh đại diện

Đào hoa khê (Trương Húc): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Cầu sau sương khói cao vời
Bờ Tây thấy bác chài vui hỏi đường
Suốt ngày mặt nước hoa vương
Chỉ dùm động mé nào nguồn suối trong


Ảnh đại diện

Hiểu phát Công An sổ nguyệt khế tức thử huyện (Đỗ Phủ): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Tính ngừng đi, bắc mõ khua
Phương đông sao sáng chắc chưa muộn màng
Gà quanh thôn vẫn gáy vang
Còn nhìn muôn vật nhịp nhàng được bao
Nương chèo khua nước tiêu dao
Bước phiêu du có khi nào hẹn đâu
Cảnh xa dần nhạt phía sau
Lênh đênh nhờ thuốc đỡ đau được nhiêu.


Ảnh đại diện

Khúc trì hà (Lư Chiếu Lân): Bản dịch của SongNguyễn HànTú

Cong cong bờ nước hữu tình
Hoa tròn hương tỏa mông mênh khắp vùng
E rồi đây gặp thu phong
Cánh hoa héo sớm phụ lòng khách yêu


Ảnh đại diện

Đồng Tước đài (Lưu Đình Kỳ): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Đài Đồng bụi phủ ngập cung
Vườn lăng vua Ngụy như rừng ven sông
Hướng về Tây vẫn mủi lòng
Hỏi sao ca vũ nhân không ngậm ngùi


Ảnh đại diện

Chiết dương liễu kỳ 1 (Đoàn Thành Thức): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Phủ kín Trường Môn liễu thắm màu,
Nét thơ xưa đã thấm ơn sâu.
Xuân gần tàn úa, không xe phượng,
Vẳng tiếng chim oanh giọng nhuốm sầu.


Ảnh đại diện

Ba Lĩnh đáp Đỗ nhị kiến ức (Nghiêm Vũ): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Nhìn hướng núi Ba trăng khuya dần khuất
Nhớ về người dù cách biệt ngàn xa
Bên men nồng giờ riêng một mình ta
Ngồi nhớ đến Quang Lộc quan thi bá
Lòng khắc khoải nhìn cây phong thay lá
Quanh ải quan, giờ dậu cúc đơm bông
Đã bao lần ghìm cương ngựa ngóng trông
Nghe vượn hú, nhìn nhạn thu tê tái.


Ảnh đại diện

Thu triêu lãm kính (Tiết Tắc): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Bàng hoàng nhìn lá lìa cây
Đêm thu gió thổi lá bay ngập đường
Sớm mai đối diện trong gương
Giật mình nhìn những dặm trường hiện ra.


Ảnh đại diện

Phùng hiệp giả (Tiền Khởi): Bản dịch của Song Nguyễn Hàn Tú

Lời buồn Yên Triệu sĩ
Hát nơi Kịch Mạnh gia
Nỗi đau bày khôn xiết
Tương lai cuối bóng tà.


Trang trong tổng số 1 trang (10 bài trả lời)
[1]