Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Ngôn ngữ: Tiếng Anh
2 bài trả lời: 2 bản dịch
2 người thích

Đăng bởi nguyenvanthiet vào 16/07/2007 14:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 16/07/2007 16:02

The hollow men

Mistah Kurtz — he dead.
A penny for an Old Guy



I

We are the hollow men
We are the stuffed men
Leaning together
Headpiece filled with straw. Alas!
Our dried voices, when
We whisper together
Are quiet and meaningless
As wind in dry grass
Or rats’ feet over broken glass
In our dry cellar
Shape without form, shade without colour,
Paralysed force, gesture without motion;
Those who have crossed
With direct eyes, to death’s other Kingdom
Remember us — if at all — not as lost
Violent souls, but only
As the hollow men
The stuffed men.

II

Eyes I dare not meet in dreams
In death’s dream kingdom
These do not appear:
There, the eyes are
Sunlight on a broken column
There, is a tree swinging
And voices are
In the wind’s singing
More distant and more solemn
Than a fading star.

Let me be no nearer
In death’s dream kingdom
Let me also wear
Such deliberate disguises
Rat’s coat, crowskin, crossed staves
In a field
Behaving as the wind behaves
No nearer —

Not that final meeting
In the twilight kingdom

III

This is the dead land
This is cactus land
Here the stone images
Are raised, here they receive
The supplication of a dead man’s hand
Under the twinkle of a fading star.

Is it like this
In death’s other kingdom
Waking alone
At the hour when we are
Trembling with tenderness
Lips that would kiss
Form prayers to broken stone.

IV

The eyes are not here
There are no eyes here
In this valley of dying stars
In this hollow valley
This broken jaw of our lost kingdoms

In this last of meeting places
We grope together
And avoid speech
Gathered on this beach of the tumid river

Sightless, unless
The eyes reappear
As the perpetual star
Multifoliate rose
Of death’s twilight kingdom
The hope only
Of empty men.

V

Here we go round the prickly pear
Prickly pear prickly pear
Here we go round the prickly pear
At five o’clock in the morning.

Between the idea
And the reality
Between the motion
And the act
Falls the Shadow
For Thine is the Kingdom

Between the conception
And the creation
Between the emotion
And the response
Falls the Shadow
Life is very long

Between the desire
And the spasm
Between the potency
And the existence
Between the essence
And the descent
Falls the Shadow
For Thine is the Kingdom

For Thine is
Life is
For Thine is the

This is the way the world ends
This is the way the world ends
This is the way the world ends
Not with a bang but a whimper.


Trường ca Những kẻ rỗng tuyếch in đầy đủ lần đầu vào năm 1925 nhưng trước đó, 4 trong số 5 phần đã in riêng lẻ từng phần trên tạp chí Criterion. Bởi thế khi đi giải thích trường ca này có những khó khăn vì một điều rằng: Eliot đem tập hợp thành một trường ca từ những bài thơ lẻ trước đó được tư duy một cách độc lập.

Những kẻ rỗng tuyếch là cách Eliot gọi những trí thức châu Âu thời đó. Vì đánh mất lòng tin nên trong tâm hồn họ có một khoảng trống được lấp bằng những chính kiến rất ngẫu nhiên. Bởi thế, những người này vừa rỗng tuyếch (hollow), vừa là hình nộm (stuffed) được kết bằng rơm rác...

Điểm khó hiểu thứ nhất của trường ca này là khái niệm “vương quốc cái chết” (death’s kingdom). Khái niệm này Eliot sử dụng trong trường ca theo 5 dạng. Vì rằng sự đánh mất lòng tin nghĩa là không còn tin vào sự bất tử nên “những kẻ rỗng tuyếch” đang sống trong “vương quốc cái chết”. Nhưng trong vương quốc cái chết này người ta vẫn mơ ước, vẫn thấy những giấc mơ nên mới có “vương quốc mơ màng cái chết” (death’s dream kingdom). Những kẻ rỗng tuyếch này, đa số là sống trong vương quốc ảo nhưng trong số họ vẫn có những người sẵn sàng từ bỏ nó để đi về vương quốc khác (giống như tĩnh ngục) để tẩy rửa và chuộc lỗi lầm. Những người này đang ở trong “vương quốc cái chết hoàng hôn” (death’s twilight kingdom). Như vậy, đã có 3 dạng của vương quốc cái chết. Ngoài vương quốc cái chết ở trần gian còn có một vương quốc cái chết ở bên kia thế giới nữa, nên có thêm một khái niệm: “vương quốc cái chết khác” (death’s other kingdom). Và cuối cùng, để phân biệt “vương quốc cái chết khác” này với một vương quốc cũng ở bên kia thế giới dành cho những kẻ ngoan đạo (giống như thiên đường), Eliot viết hoa chữ “Kingdom” – “death’s other Kingdom”. Đấy là 5 cách gọi một khái niệm “vương quốc cái chết” của Eliot.

Điểm khó hiểu thứ hai trong trường ca này là hình ảnh những đôi mắt. Những đôi mắt xuất hiện từ phần II của trường ca, và nhân vật vừa muốn được nhìn thấy những đôi mắt lại vừa sợ nhìn thấy chúng. Nhân vật muốn mặc quần áo cải trang để cho những đôi mắt kia không nhận ra. Hình tượng này Eliot mượn của Dante (Thần khúc - Tĩnh ngục, khúc ca XXXI). Không nhìn thấy đôi mắt của Beatrice thì không thể từ giã Tĩnh ngục để bước lên Thiên đường (Đôi mắt Beatrice tượng trưng cho Trí tuệ của Chúa).

Điểm khó hiểu thứ ba là hình tượng chiếc bóng đổ xuống “giữa ý tưởng/ và hiện thực cuộc đời/ giữa ý muốn/ và hành động con người...” Chiếc bóng là biểu tượng của tính nhu nhược, thiếu quyết đoán của “những kẻ rỗng tuyếch”.

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Ngài Kurtz đã chết
Xin một hào cho Guy già



I

Ta là những người trống rỗng
Ta là những hình nộm
Ta cúi xuống cùng nhau
Rơm xào xạc trên đầu
Giọng ta khô, nức nở
Khi cùng nhau to nhỏ
Lặng lẽ và hững hờ
Như gió trong cỏ khô
Như chuột trên kính vỡ
Trong hầm rượu cạn khô.

Hình thiếu nét, bóng thiếu màu
Sức lực đờ ra, cử chỉ không cử động

Những đôi mắt của ai nhìn thẳng
Từ Vương quốc cái chết khác đang nhìn
Nhắc ta, không như những kẻ vô hồn
Những tâm hồn sôi động, nhưng
Chỉ như những người trống rỗng
Như những hình nộm bằng rơm.

II

Những đôi mắt tôi sợ gặp trong mơ
Nhưng trong vương quốc mơ màng cái chết
Những đôi mắt không có bao giờ
Những đôi mắt này
Trên cột gãy là ánh mặt trời
Là cành cây nhún nhảy
Và giọng nói
Trong ngọn gió hát lên
Xa cách và trang nghiêm
Hơn những ngôi sao dần tắt.

Hãy cho tôi đến gần
Vương quốc mơ màng cái chết
Hãy cho tôi được mặc
Quần áo cải trang
áo khoác của chuột, lông của quạ khoang
Đứng trên đồi như ngọn gió
Gió đi đâu, tôi đi đó
Nhưng đừng để đến gần –

Lần cuối cùng gặp gỡ
Trong vương quốc của hoàng hôn.

III

Đấy là quê hương cái chết
Đấy là xứ sở của xương rồng
Nơi này những pho tượng đá
Và những cánh tay vật vã
Của những người chết van xin
Trong ánh sáng của ngôi sao tắt dần.

Có phải vậy chăng
Trong vương quốc cái chết khác
Khi thức dậy một mình
Và trong giờ khắc
Ta run lên với sự dịu dàng
Những bờ môi chờ hôn môi khác
Và nguyện cầu cho đá vỡ tan.

IV

Những đôi mắt không ở đây
Những đôi mắt không có ở nơi này
Trong thung lũng những ngôi sao đã chết
Trong thung lũng này rỗng tuyếch
Đã gãy quai hàm những vương quốc đã mất của ta

Ở nơi của lần gặp gỡ cuối cùng
Ta cùng nhau mò mẫm
Và nói năng cùng nhau ta tránh
Trên bờ sông có dòng nước sưng lên

Không nhìn ra cho đến một khi mà
Những đôi mắt chưa hiện
Như ngôi sao muôn đời toả sáng
Như muôn ngàn cánh hoa hồng
Của vương quốc cái chết hoàng hôn
Và chỉ đấy là niềm hy vọng
Dành cho những người trống rỗng.

V

Ta đi vòng quanh những bụi cây gai
Những bụi cây gai những bụi cây gai
Ta đi vòng quanh những bụi cây gai
Vào lúc năm giờ sáng.

Giữa ý tưởng
Và hiện thực cuộc đời
Giữa ý muốn
Và hành động con người
Chiếc bóng kia đổ xuống
Bởi Vương quốc là Ngài

Giữa quan niệm
Và sự dựng xây
Giữa mối xúc động
Và câu trả lời
Chiếc bóng kia đổ xuống
Cuộc đời ta rất dài

Giữa niềm ước mong
Và sự rung cảm
Giữa khả năng
Và sự sống
Giữa hiện tượng
Và bản chất của đời
Chiếc bóng kia đổ xuống
Bởi Vương quốc là Ngài

Bởi Vương quốc là Ngài
Là Cuộc sống
Bởi Vương quốc là Ngài và

Và như thế kết thúc cuộc đời
Và như thế kết thúc cuộc đời
Và như thế kết thúc cuộc đời
Bằng tiếng nấc chứ không bằng đập mạnh.


44.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hà

Ngài Kurtz đã chết
Một xu cho Guy già



I.

Chúng tôi là những người rỗng
Chúng tôi là người nhồi rơm
Lồng mình nhau cúi xuống
Rơm xào xạc trên đầu. Than ôi!
Những giọng nói khô khốc, khi
Thầm thì cùng nhau
Đều lặng im vô vị
Như gió trườn cỏ tàn
Hay đàn chuột giẫm kính
Trong hầm rượu khô cạn
Hình hài không khối, Bóng dáng phai trôi
Sức lực tê dại, Cử chỉ buông lơi
Những kẻ đã vượt qua
Bên bờ mắt ngoái lại, vương quốc của sự chết
Nếu ai còn nhớ chúng tôi - Thì xin đừng nhớ chúng tôi
Như những linh hồn bạo liệt
Mà là những kẻ tuếch rỗng
Đầu cả cánh đồng nhồi rơm.

II.

Những ánh mắt tôi hãi sợ trong mơ
Trong vương quốc tử mộng mơ màng
Chúng không hề hiện ra
Ở đó, mắt chỉ là
Nhật dương soi cột gãy
Là cành cây đu đưa
Và giọng nói nhạt nhoà
Hoà trong lời gió hát
Xa cách và nghiêm trang
Hơn vì sao sắp tàn

Xin cho tôi đừng tiến lại gần hơn
Trong vương quốc mộng mị của tử thần
Xin cho tôi cũng được khoác lên mình
Lớp nguỵ trang cố tình đầy giả tạo
Thứ lông chuột, da quạ, hình nộm rơm
Trên cánh đồng
Cư xử như lộng gió
Đừng lại gần -
Không phải lần gặp cuối
Trong vương quốc hoàng hôn.

III.

Đây là vùng đất chết
Đây là đất xương rồng
Nơi đây chồng tượng đá
Đang dâng cao, đón nhận
Lời khẩn của người chết
Trong ánh sao nhạt dần

Phải chăng như thế
Ở nơi Tử Quốc khác
Dạo bước một mình
Vào giờ này ta đang
Run rẩy vì dịu dàng
Cái hôn môi trở thành
Lời nguyện trước tượng chết.

IV.

Ánh mắt không ở đây
Không có mắt chốn này
Trong thung lũng sao tàn
Trong thung lũng rỗng tuếch
Cái hàm vỡ của những vương quốc đã mất

Tại nơi hẹn gặp tận cùng
Chúng tôi lần mò bên nhau
Không nói câu nào
Tụ về bên bờ sông dâng cao

Mù loà, trừ khi
Ánh mắt quay trở lại
Như ngôi sao sáng hoài
Đoá hồng rộ muôn hoa
Của Tử Quốc Chạng Vạng
Niềm hoan hỉ duy nhất
Của những kẻ mục nhân.

V.

Vòng quanh cây lê gai
Lê gai, lê gai
Ta vòng quanh lê gai
Vào lúc năm giờ sáng

Giữa khát vọng
Và thực tại
Giữa tiếng lòng
Và hành động
Bóng tối rơi xuống
Vì Ngài Là Vương Quốc
Giữa nhận thức
Và thành hình
Giữa tổn thức
Và phản ứng
Bóng tối đổ xuống
Cuộc đời rất dài
Giữa bản năng
Và run mình
Giữa tiềm năng
Và tồn sinh
Giữa bản chất
Và sa ngã
Bóng tối sập xuống
Vì Ngài Là Vương Quốc
Vì Ngài Là
Cuộc đời rất
Vì Ngài Là
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Vậy như thế đời ta chết khẽ khàng
Không bằng tiếng nổ mà bằng thở than.


15.00
Trả lời