Trang trong tổng số 66 trang (655 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Phương nam đậu đỏ sinh sôi,
Mùa xuân vừa tới nảy chồi bao nhiêu.
Xin quân hãy hái thật nhiều,
Tương tư cả đấy, chữ “yêu” một đời.
Gửi bởi Miên Nhi ngày 18/07/2021 22:38
Hoa đỏ rủ sát nước Bình Dương,
Quán dịch đìu hiu nép vệ đường.
Chạnh nhớ luỹ tre nhoà chốn cũ,
Bên ao hoa đỏ - bóng người thương.
Gửi bởi Miên Nhi ngày 18/07/2021 22:10
Hoa thu bừng nở tựa Đào gia,
Lần giậu ngắm hoa lúc xế tà.
Chẳng phải lòng yêu mình hoa cúc,
Cúc tàn sau đó tuyệt trăm hoa.
Gửi bởi Miên Nhi ngày 12/07/2021 11:12
Đáy giếng đuốc in bóng hình chàng,
Đường dài chung bước chẳng rẽ ngang.
Lung linh hồng đậu em mang,
Tương tư khắc cốt liệu chàng có hay?
Gửi bởi Miên Nhi ngày 12/07/2021 10:49
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Miên Nhi
vào 12/07/2021 10:51
Biển xanh từng ngắm, e gì nước,
Vu Sơn chưa tới, chẳng biêt mây.
Lần lữa giai nhân không buồn ngắm,
Nửa duyên theo đạo, nửa nàng đây.
Gửi bởi Minh Tran ngày 22/03/2021 20:11
Vâng! Nay đã quyết. Không quay trở lại
Tôi bỏ cánh đồng quê thân thiết khác thường.
Những chiếc lá không còn quay chong chóng
Trên đầu tôi xào xạc những cành dương.
Ngôi nhà nhỏ vắng tôi lưng oằn xuống,
Chú chó già nua đã khuất núi lâu rồi.
Trên đường phố Moskva quanh co, rắc rối
Tuỳ Chúa an bài, phán xét số phận tôi.
Tôi yêu mến thành phố này nhiều cây dẻ,
Dù nó cũ nhàu, xộc xệch, phôi pha.
Châu Á hoàng kim đang thiêm thiếp giấc
Trên nóc nhà thờ dát vàng lấp lánh, xa xa.
Khi đêm xuống ánh trăng soi tỏ,
Khi nào có trăng… sao biết được nào!
Tôi bước đi, mái đầu ngật ngưỡng
Đến ngõ kia, vào một quán quen sao.
Trong hang động này thật ồn ào, hối hả
Suốt đêm thâu cho đến sáng mai.
Tôi đọc thơ cho gái bán hoa sang sảng,
Rồi chén chú chén anh với kẻ cướp giông dài.
Trái tim đập ngày một thêm nhanh, nhanh nữa
Và tôi nói không đúng chỗ lúc này:
- Tôi cũng thế, như các anh, lạc lõng
Không còn đường quay lại, giờ đây.
Ngôi nhà nhỏ vắng tôi lưng oằn xuống,
Chú chó già nua đã khuất núi lâu rồi.
Trên đường phố Moskva quanh co, rắc rối
Tuỳ Chúa an bài, phán xét số phận tôi.
Gửi bởi Minh Tran ngày 21/03/2021 08:57
Ôi, âm nhạc của ta, tay nàng chạm,
Xao động âm thanh những phím đàn,
Ngón tay nàng ngọt ngào, uyển chuyển.
Lòng ta buồn vì ghen tị lan man.
Ta hờn giận vì tay nàng âu yếm,
Đang lả lướt tung bay giữa phím đàn,
Khúc nghẹn ngào ngắn ngủi, âm thảng thốt
Bờ môi ta nàng đâu có ghé thăm.
Ta những muốn làm phím đàn hạnh phúc
Được ngón tay yêu kiều lướt tới bên,
Dìu dập âm thanh rẩy run, tê tái
Động chạm vào dây, mê đắm lãng quên.
Nếu tay nàng cho phím đàn hạnh phúc,
Hãy cho ta hôn môi nàng nóng rực!
Gửi bởi Minh Tran ngày 21/03/2021 08:54
Hỡi những vì sao trên cao toả sáng!
Bạn giữ điều gì, che giấu sớm hôm?
Đang ẩn đi tư tưởng nào sâu sắc
Bằng sức lực ai giam giữ tâm hồn?
Hỡi những vì sao trên trời dày đặc,
Sao bạn quyền năng, đẹp đẽ tuyệt vời
Hỡi sao trời, bạn say mê gì vậy,
Khao khát kiếm tìm tri thức sục sôi?
Xin hỏi vì đâu khi bạn ngời toả sáng,
Lấp lánh vòm trời, rộn rã tinh khôi,
Mà khiến trái tim dịu dàng, âu yếm
Hỡi những vì sao xa lắc trên trời!
Gửi bởi Minh Tran ngày 16/02/2021 03:03
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Minh Tran
vào 16/02/2021 03:04
Shagane ơi, Shagane của anh!
Có lẽ vì anh đến từ phương Bắc
Anh muốn kể em nghe về cánh đồng lúa mạch
Gợn sóng nhấp nhô dưới ánh trăng thanh.
Shagane ơi, Shagane của anh!
Có lẽ vì anh đến từ phương Bắc xa xăm,
Trăng ở đó to hơn trăng nơi đây nhiều lắm.
Dù thành Shiraz có vô ngần tươi tắn,
Cũng không thể đẹp hơn khung cảnh Riazan,
Có lẽ vì anh đến từ phương Bắc xa xăm.
Anh muốn kể về đồng lúa mạch quê anh,
Mái tóc này anh lấy từ lúa mạch.
Nếu em muốn, thử đan tay xiết chặt
Anh sẽ chẳng hề cảm thấy đớn đau.
Anh muốn kể về đồng lúa mạch tươi màu.
Sóng lúa nhấp nhô dưới trăng tươi sáng,
Cứ nhìn tóc anh là em đoán được.
Em thân yêu, hãy cười nhé, đùa đi
Chỉ có đừng đánh thức làm gì,
Ký ức anh về nhấp nhô sóng lúa.
Shagane của anh, Shagane hỡi!
Cũng có nàng thiếu nữ ở phương Bắc xa xăm,
Cô ấy giống em, thật giống vô cùng,
Có thể nàng đang nghĩ đến anh…
Shagane ơi, Shagane của anh.
Gửi bởi Minh Tran ngày 15/02/2021 21:30
Lời chưa nói, màu biếc xanh, êm ái…
Miền quê tôi sau giông bão lặng không.
Và tâm hồn tôi – như cánh đồng giăng xa mãi
Hít thở hương thơm của mật ngọt, hoa hồng.
Tôi lặng im. Tháng năm hằn in vết,
Nhưng tôi không tức giận, rủa nguyền.
Cuộc đời tôi như cỗ xe tam mã
Thoáng cái chạy trên đất nước, khắp mọi miền.
Vó ngựa chạy khiến mù tung bụi cuốn,
Và biến đi khi ma quỷ thổi còi.
Còn giờ đây trong khu rừng rợp bóng
Vẫn rì rào nghe thấy tiếng lá rơi.
Tiếng chuông vang? Hay là tiếng vọng?
Mọi thứ đều lặng lẽ thấm vào ngực tôi
Đứng lại, hỡi tâm hồn, ta đã sống,
Vượt cùng nhau qua giông bão đường đời.
Hãy suy ngẫm hết những điều ta thấy
Điều gì đã xảy ra, thành sự thực nước nhà
Và tha thứ, nếu bị người ngược đãi
Dù lỗi mình hay lỗi tại người ta.
Tôi tiếp nhận, dù điều gì đi nưã
Chỉ tiếc cho mình ở tuổi ba mươi –
Khi còn trẻ đòi hỏi còn chưa đủ ,
Đắm mình nơi quán xá rong chơi.
Nhưng cây sồi thanh xuân, chưa trổ bông kết nụ
Cũng sẽ úa tàn như cỏ nội, đồng hoa.
Ôi tuổi trẻ, tuổi ham chơi, sôi nổi,
Tuổi cứng đầu hết mức của ta!
Trang trong tổng số 66 trang (655 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.