Dưới đây là các bài dịch của Nhất Minh. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 5 trang (45 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Em thích một điều: rằng anh không đau đớn vì em” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nhất Minh

Em thích điều này: anh đau đớn chẳng tại em
Em thích rằng: chẳng tại anh em đau đớn,
Rằng cả trái đất nặng nề này sẽ chẳng
Đột ngột trôi, biến mất dưới chân ta.
Em thích rằng em có thể xuê xoa
Ăn chơi quay cuồng, không cần chơi chữ,
Không đỏ mặt với sóng lòng hớn hở
Khi hai người tay áo khẽ chạm nhau.

Em còn thích một điều: ngay trước mặt em
Anh thoải mái vô tư ôm một cô gái khác.
Anh không rủa nguyền mong em rơi vào địa ngục
Bị cháy thiêu chỉ vì em chẳng hôn anh.
Em thích điều này, anh thân mến, hỡi anh
Anh ngày đêm không nhắc tên em trìu mến.
Em thích sẽ chẳng bao giờ trong nhà thờ thánh thiện
Ca đoàn hát câu chúc phúc đôi mình: Haleluja!

Em cảm ơn anh bằng cả trái tim em,
Vì anh đã yêu em rất nhiều mà chính anh không hề biết!
Cảm ơn anh vì những đêm bình an dịu ngọt
Vì hiếm hoi những hò hẹn lúc hoàng hôn,
Vì ta không cùng đi dạo dưới trăng thanh
Vì trên đầu ta không chung mặt trời chiếu sáng
Vì không phải tại em làm anh đau đớn,
Vì không phải em đau đớn tại vì anh.

Ảnh đại diện

Gửi người chơi trò tình ái (Konstantin Balmont): Bản dịch của Nhất Minh

Có những nụ hôn như trong mơ sảng khoái,
Sung sướng dạt dào, êm ái cuồng điên.
Có những nụ hôn như tuyết lạnh thiên nhiên,
Có những nụ hôn khiến đau buồn tê tái.

Ôi, những nụ hôn báo thù tệ hại
Ôi, những nụ hôn gượng ép, không vui!
Cảm xúc lạ lùng, nóng bỏng, sục sôi
Bùng phát nỗi sướng vui và ghê sợ!

Hỡi nụ hôn điên cuồng, mau tan biến!
Ta không gọi tên, không thiết những giấc mơ.
Ta mạnh mẽ nhờ tình ta ý chí,
Ta mạnh mẽ bởi vững vàng, dạn dĩ.

Ảnh đại diện

Tổ quốc (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Nhất Minh

Tôi yêu Tổ quốc bằng tình yêu kỳ lạ
Lý trí không thắng nổi tình tôi.
Không bởi vinh quang từ máu chảy, đầu rơi,
Không bởi kiêu hãnh tự tin, bình an vĩ đại,
Không bởi phong tục cha ông ngàn xưa để lại
Khơi dậy trong tôi niềm vui sướng dâng trào.

Nhưng tôi yêu mà chẳng biết vì sao -
Sự im lặng lạnh lùng thảo nguyên bát ngát,
Rừng đại ngàn trải vô cùng, vô tận
Những dòng sông cuộn sóng tựa đại dương.
Yêu biết bao đánh xe ngựa trên đường
Mắt chậm rãi dõi nhìn xuyên đêm tối,
Nghĩ chỗ trú đêm, thở dài e ngại.
Đó đây leo lét ánh lửa thôn làng
Toả ánh buồn ảm đạm, thê lương.

Yêu biết mấy khói bốc nơi gốc rạ
Trên thảo nguyên xe ngựa trú qua đêm,
Và trên ngọn đồi giữa đồng lúa vàng ươm
Đôi bạch dương có sắc màu trăng trắng.
Lòng rộn ràng một nỗi niềm sâu nặng
Khi trước mắt hiện ra kho thóc phì nhiêu,
Một ngôi nhà mái rạ đáng yêu,
Những ô cửa nhỏ xinh cầu kỳ trạm trổ.
Đêm lễ hội, sương treo đầu ngọn cỏ
Đến nửa đêm tôi lặng ngắm nơi này,
Điệu nhảy dậm chân, tiếng huýt sáo mê say
Cánh đàn ông ngất ngây men rượu.

Ảnh đại diện

Cánh buồm (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Nhất Minh

Cánh buồm trắng cô đơn thấp thoáng
Trong màn sương xanh ngát biển khơi!..
Buồm tìm chi ở đất nước xa xôi?
Bỏ lại gì nơi quê nhà thương mến?

Sóng đùa rỡn - gió bốn bề gào thét,
Và cột buồm rền rĩ, ngả nghiêng…
Than ôi! Hạnh phúc chẳng kiếm tìm,
Khỏi hạnh phúc cũng không hề trốn chạy!

Dưới buồm, nước trong xanh lay lảy,
Trên buồn, lấp loá nắng chói chang…
Nhưng buồm ương ngạnh gọi bão giông,
Như có bình an trong muôn trùng bão tố!

Ảnh đại diện

Thư gửi người phụ nữ (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nhất Minh

Em nhớ chăng?
Tất nhiên, em nhớ rõ
Tôi đứng đây
Lưng dựa vào tường
Em xúc động đi quanh phòng lúc đó
Ném vào mặt tôi
Lời xối xả đắng cay.
Em nói ngay:
Kể từ nay đôi ta chia cắt
Rằng em khổ đau dằn vặt
Bởi đời tôi trôi nổi, linh tinh
Đến lúc em tự lo liệu đời mình
Còn đời tôi số phận
Hãy tiếp tục không phanh lao xuống dốc.
Em thân yêu!
Em chưa hề yêu tôi.
Biết không em, trong hỗn độn cuộc đời
Tôi như con ngựa phi hoảng loạn quay cuồng
Cõng trên lưng mình người kỵ sĩ cuồng ngông.
Biết không em,
Trong quay cuồng mờ mịt
Bão cuộc đời vần vũ trước sau
Tôi dày vò tâm can vì chẳng biết
Đời sẽ đưa mình về đâu.
Mặt đối mặt
Mà chẳng thấy mặt đâu

Dễ nhìn hơn khi dài xa khoảng cách
Thấy khi biển động kinh hoàng
Con tàu tồi tàn, tan tác
Trái đất – con tàu tan hoang!
Nhưng rồi bỗng nhiên ai đó
Đi tìm đời mới, vinh quang
Cầm lái con tàu vững chãi
Nhằm nơi tâm bão lướt băng băng.

Ai trên tàu, giữa chúng ta lúc đó
Không gào lên, không ngã xuống, nôn trào
Chỉ số ít trải đời, lọc lõi
Những con người rắn rỏi, cứng cáp sao.

Và tôi khi đó
Giữa ồn ào náo loạn đâu đâu
Nhưng biết công việc mình nên đã
Đi xuống hầm tàu
Để không nhìn đám nôn mửa trên boong.

Nơi hầm tầu -
Một tửu quán Nga.
Với chén rượu ngày đêm tôi bầu bạn
Để không làm hại ai
Giết chính mình
Trong những cơn say.

Em thân yêu!
Tôi đã làm khổ đời em,
Nỗi buồn nơi em nung nấu
Trong ánh mắt buồn đau đáu:
Thấy tôi sống vậy mỏi mòn
Trong say sưa, bê bối, quay cuồng


Nhưng em đã không hề biết
Rằng trong mờ mịt khói sương
Trong cơn bão đời cuồng điên
Lòng tôi dày vò, đau khổ
Vì không thể nào hiểu rõ
Về đâu trôi nổi dòng đời…

........................................................................

Giờ năm tháng đã qua đi.
Tuổi tôi bây giờ đã khác
Và suy nghĩ, xúc cảm nay khác hẳn
Nơi bàn tiệc tôi tuyên bố như sau:
Ngợi khen người cầm lái bấy lâu!
Hôm nay tôi
Chịu đòn đánh của dịu dàng cảm xúc
Tôi nhớ Ngài từng mệt rã rời lắm lúc
Và giờ đây
Xin thông báo cùng Ngài
Xưa tôi ra sao
Bây giờ tôi đã khác!

Em thân yêu!
Tôi hân hoan chia sẻ:
Tôi trốn thoát bão giông sụp đổ
Giờ theo Xô-viết
Tôi lên đường lòng hưng phấn biết bao.
Tôi trở nên
Một người khác ra sao
Không như người làm em đau khổ
Những tháng ngày xưa cũ.
Tôi đi theo ngọn cờ tự do
Và lao động sáng soi rực rỡ
Sẵn sàng đi đến tận biển La-măng-sơ

Hãy tha thứ cho tôi
Tôi biết: em không còn như trước
Em đang yên vui
Với người chồng thông minh, nghiêm túc.
Em không cần quá khứ khổ đau
Và tôi người cũ từ lâu
Em chẳng cần một chút nào cho hết.
Hãy sống
Như ngôi sao dẫn đường chỉ lối
Cuộc đời em nay đổi mới hoàn toàn
Thân chào em,
Một người nhớ em mãi mãi
Một người quen.

Ảnh đại diện

Yêu người khác (Boris Pasternak): Bản dịch của Nhất Minh

Yêu người khác – là cực hình trĩu nặng,
Em tuyệt vời, không tì vết mảy may
Hỏi nguồn cơn em yêu kiều duyên dáng
Có khác chi giải mã cuộc đời này.

Mùa xuân về nghe thì thầm giấc ngủ
Và xạc xào chân lý, thông tin
Em xuất thân từ gia đình quy củ
Ý nghĩ em thanh khiết, chẳng bon chen.

Ta dễ dàng thức dậy, nhìn xuyên thấu
Rũ khỏi trái tim những rác rưởi ngôn từ
Một mẹo nhỏ khôn ngoan ta sống
Không thêm vào mình những dơ bẩn, nhuốc nhơ.

Ảnh đại diện

Gửi... (Em đừng hỏi vì sao tôi ưu tư) (Aleksandr Pushkin): Bản dịch của Nhất Minh

Em đừng hỏi vì sao tôi ưu tư
Giữa quan khách tôi u sầu, rầu rĩ
Sao ánh mắt chán chường, ủ rũ
Không mến yêu đời tươi đẹp màu hồng

Em đừng hỏi sao lạnh lẽo tâm hồn
Không yêu nữa tình thiết tha, vui vẻ
Không gọi ai “Em thân thương, yêu quý”
Vì ai đã trót yêu rồi, không yêu lại nữa đâu.

Ai đã biết hạnh phúc rồi, không hạnh phúc về sau
Niềm vui sướng đổ vào ta trong khoảnh khắc:
Vốn đầy tràn thanh xuân, đam mê say đắm
Nay chỉ còn nỗi buồn ảm đạm trong tôi…

Ảnh đại diện

“Làm thi sĩ - nghĩa là chấp nhận” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nhất Minh

Làm thi sỹ có nghĩa là như thế,
Nếu với đời không đổi trắng thay đen,
Chỉ còn cách làm da mình lành sẹo,
Đem nhiệt huyết mình ve vuốt nhân gian.

Làm thi sỹ nghĩa là hát ca phóng khoáng,
Để cho ta được nổi tiếng hơn người.
Chim hoạ mi chẳng đau lòng khi hót,
Vì hót đi hót lại một bài thôi.

Chim hoàng yến nếu ca bằng thanh âm loài chim khác,
Sẽ nực cười như tiếng xúc xắc reo.
Thế gian này cần lời cho bài hát,
Hát đúng giọng mình, dù như tiếng ếch kêu.

Mô-ha-mét tinh ranh viết Kinh Ko-ran dạy dỗ,
Cấm nhân gian uống rượu mạnh linh đình.
Vì thế thi nhân sẽ không ngừng nghỉ,
Uống rượu vang lúc đi chịu khảo hình

Nếu thi nhân đến gặp nàng thiếu nữ,
Được chàng yêu và thấy bóng diễm kiều,
Đang ân ái, mây mưa cùng người khác,
Chàng sẽ không đâm nát tim yêu.

Nhưng rực cháy lửa ghen tuông dữ dội
Chàng đi về và huýt sáo:”Ôi dào!
Ta sẽ chết như một người lang bạt
Cái kết này mới quen thuộc làm sao!”

Ảnh đại diện

“Linh cảm tình yêu đáng sợ hơn...” (Konstantin Simonov): Bản dịch của Nhất Minh

Linh cảm tình yêu đáng sợ hơn
Chính tình yêu. Ái tình như trận đánh
Mắt trong mắt bạn nhìn nàng lóng lánh
Thế là xong, em đã thuộc anh rồi.

Linh cảm tình yêu như giông bão sắp về
Hơi nước ẩm đẫm trên bàn  tay bạn
Nhưng bốn phía vẫn lặng yên và bỗng
Nghe sau rèm bay bổng tiếng cầm.

Còn chiếc đồng hồ trên tàu thuỷ âm thầm
Cứ  hạ xuống, thấp dần kim áp suất
Bạn âu lo, hãi hùng ngây ngất
Muộn màng thay, nay không thể tấp bờ.

Tồi tệ hơn, bạn căng thẳng đợi chờ
Trong chiến hào, trước giờ xung trận
Bên đối phương, cách tầm non cây số
Cũng một người ngạt thở đợi hy sinh…

Ảnh đại diện

Những bậc thang (Hermann Hesse): Bản dịch của Nhất Minh

Tựa hoa tàn, thanh xuân qua mau chóng
Từng bậc thang đời tiếp bước nối nhau.
Sự khôn ngoan rồi hữu hạn, qua mau
Mọi phước hạnh đều có kỳ, có hạn.
Hãy sẵn lòng khi đời kêu gọi bạn,
Mời chia tay và làm lại từ đầu,
Lòng nhẹ nhàng, không nuối tiếc, đớn đau
Hãy trông cậy bậc thang đời tiếp nối.
Mỗi khởi đầu có phép mầu vô đối
Sẽ chở che và giúp đỡ chúng ta.

Ta lên đường, nơi này qua nơi khác
Không để nơi đâu lòng vương vấn thân tình.
Vũ trụ không bó hẹp đôi chân,
Mà nâng đỡ, đưa đời ta rộng mở.
Hễ chỗ nào thành ấm êm nơi ở,
Nơi đó khiến ta ủ dột tâm hồn.
Chỉ những ai không chùn bước khó khăn
Lên đường tiếp, đời sẽ không buồn tẻ.

Cũng có thể ngay trước giờ tạ thế
Đời vẫn tha thiết gọi lên đường
Lối thênh thang, gió lộng nghìn phương
Giã biệt thôi, trái tim đầy vui vẻ!

Trang trong tổng số 5 trang (45 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối