Trang trong tổng số 12 trang (118 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 06/05/2009 22:31
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/05/2009 22:32
Lời run rẩy bàn tay lưu luyến mãi
Niềm đam mê âm ỉ cháy trong lòng
Thôi chia tay, đêm lại về như hẹn
Ánh sao khuya nặng trĩu trái tim người
Dường thắp sáng ánh mặt người rạng rỡ
Trong dòng lưu một chân bước ngậm ngùi
Đi qua tôi một tâm hồn khắc khoải
Những nụ hôn thắm thiết của riêng ai
Đã mê hoặc ngưỡng cửa nhà êm ấm
Nụ cười vui lẫn nụ hôn miệt mài
Nhiều khách sạn người chảy vào nườm nượp
Bánh xe reo hối hả lúc ra về
Trong ga đợi ánh đèn soi mờ tỏ
Lên mặt người, bao kẻ đợi chuyến đi
Tiếng còi thổi, tiếng bánh xe hãm thắng
Con đường vui ánh sáng đón ta vào
Bỏ đằng sau đô thị dài im lặng
Máy thở phào xóc nhẹ giữa đêm thâu
Tôi bỗng thấy một con đường bí mật
Lớn dần lên trong cơn mộng nhạt nhoà
Không khí ấy có lãng quên chưa nhỉ?
Linh hồn tôi hiền dịu đã thăng hoa
Đã thức dậy đâu còn chi mộng ảo
Trái tim yêu tiếp tục sống nhân hoà
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2008 00:53
Khi người yêu
Bỏ đi
Lời thề dù tan vỡ
Vẫn còn đọng lại
Dấu vết
Của tình yêu vĩnh cửu
Đem đến giữa hai ta
Còn ở lại
Để xứng đáng
Với sự khổ đau
Và làm đầy thêm
Sự đau khổ
Gửi bởi hongha83 ngày 23/11/2008 23:49
Rừng thưa lá ánh hoàng hôn chìm ngập
Biển chiều êm tái nhợt một sắc màu
Chú nai tơ quẫy mình quên bờ vực
Run rẩy chiều mây xuống núi từ lâu
Thân sồi nặng vụt điên cuồng nghiêng ngả
Phải gục đầu buông những tiếng rên than
Dù lác đác lá trên cành tơi tả
Vẫn trơ trơ chịu đến phút suy tàn
Dù chiếc cuối còn trên cành chăng nữa
Hay tung trời theo số phận hẩm hiu
Một cành khô thân bù nhìn ảm đạm
Đám tang nào trong cảnh ngộ buồn thiu
Thôi vậy nhé trái tim sồi rách nát
Có tang thương chết chóc cũng bằng thừa
Đâu sợ gì hoàng hôn hay đêm tối
Nét vàng son lộng lẫy tự ngàn xưa
Thân tơi tả dấu đâu thời tàn tạ
Ôi tiêu tan sự bất tử đời đời
Vết thương lòng còn đớn đau rỉ máu
Đem nhuộm vàng thần thánh hoá mà thôi
Gửi bởi hongha83 ngày 22/11/2008 01:36
Này thinh lặng cất tiếng ca thuyết phục
Để tai ta vang mãi tiếng ngân xa
Đưa ta đến những cánh đồng cỏ mượt
Còn gì vui, ôi điệu nhạc khoan hòa
Môi lặng câm chẳng hình dung gì được
Cửa khoá rồi đêm cũng đã giới nghiêm
Và ở đấy bao người xin quy phục
Em trở thành nhà hùng biện thiêng liêng
Đôi mắt em khép kín hai lần tối
Chẳng tìm ra ánh sáng tái tạo đâu
Dù chao đảo quay cuồng như dự tính
Cũng đùa dai sự cảm thụ ban đầu
Đã thèm khát khẩu vị nào bén nhạy
Đâu cần chi tráng miệng rượu vang thường
Trong cốt lõi chắc tuyệt vời thế đấy
Còn trinh nguyên còn kiêng cử vô phương
Mũi vô tư hơi thở nào khuấy động
Để muôn đời niềm kiêu hãnh dâng cao
Hương trầm xông thoang thoảng bay trong gió
Chốn tôn nghiêm lòng hoài niệm tuôn trào
Cứ cảm nhận ôi nhánh tay anh thảo
Cụm cỏ kia hào nhoáng phải đầu hàng
Em mê mải trên con đường óng chuốt
Không có nhà, nhà vĩnh cửu trời ban
Sợ nghèo khó em làm dâu sao được
Tiệc thành hôn đang sửa soạn bắt đầu
Áo cưới mặc màu tươi như hoa súng
Đức lang quân chẳng khó nhọc tìm lâu
Gửi bởi hongha83 ngày 22/11/2008 01:20
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 22/11/2008 01:37
Ước ao được đến những nơi
Mùa xuân lại vẫn đón mời bước chân
Cánh đồng trải nhẹ bâng khuâng
Chẳng còn sũng ướt mưa ngần ngại rơi
Loa kèn từng đoá nổi trôi
Và tôi còn được về nơi yêu cầu
Chẳng còn gió thảm mưa sầu
Biển xanh lại vẫn dạt dào như xưa
Lặng câm nơi ấy bây giờ
Đong đưa mặt biển ru hờ khuất xa
Gửi bởi hongha83 ngày 21/11/2008 21:01
Trả lại đất những gì đất đã tặng
Ngoài đường cày, ngôi mộ chẳng còn chi
Nến đã tắt cầu linh hồn chẳng đặng
Mắt trần nào theo mộng ảo ra đi
Trả lại em âm thanh ngàn tiếng gọi
Tiếng gọi nào chua xót vẳng bên tai
Đường lên trời thênh thang tôi vẫn đợi
Thế giới này hay thế giới tương lai
Cơn thịnh nộ xoá đi hằng số phận
Tôi bước theo dưới mái ấm tâm hồn
Tôi hiện hữu trong không gian vô tận
Không sợ gì không hy vọng thiệt hơn
Cơn gió thổi qua sự thật nào cũ kỹ
Mặt đỏ bừng pha chén rượu tương thân
Vỗ cánh bay đi nụ cười thánh hóa
Một đời tàn ai nhỏ lệ bâng khuâng
Mây thấp xuống hôn đồng xanh dãy dụa
Tôi tôn thờ vật chất lẫn linh hồn
Để âm nhạc để không gian chan chứa
Thêm đẹp đời với lời nguyện cô đơn
Gửi bởi hongha83 ngày 21/11/2008 06:20
Mưa vẫn đổ ngút ngàn chưa tạnh hẳn
Mái liếp nghiêng dòng nước chảy mênh mang
Tiếng sấm dậy tiếng chuông rè trĩu nặng
Vẫn ầm ào vang trên mái thênh thang
Nước phản chiếu một ngày dài ảm đạm
Gió rung hờ tấm mành cửa kêu than
Phải đứng chắn kẻo gió luồn rung đổ
Áp má mình ngăn cơn gió huênh hoang
Từ lâu lắm ai rung ngàn lá rụng
Để một mùa đông xám lá khô cây
Ta vẫn nghe tiếng gà trưa xao xác
Tiếng rìu xa vọng lại đến nơi này
Vào năm cũ những giờ thinh lặng nhất
Ta còn nghe cành nho khẽ rùng mình
Và đoá hồng khoe nụ gai đỏ rực
Bóng khuyển gầy trên tuyết đổ chênh vênh
Gửi bởi hongha83 ngày 21/11/2008 02:43
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 31/05/2014 13:41
Cơn giông hết còn âm thanh vang vọng
Vật hồi sinh hơi thở ấm đại đàng
Cành trĩu nặng tím một màu tang tóc
Tử đinh hương tươi mặt đón gió ngàn
Thời tiết đổi chuyển hoá nhanh đến vậy
Nước mái nhà máng xối đã tràn mưa
Chẳng mấy chốc bầu trời cao lại sáng
Đỉnh trời xanh còn gợn chút mây thừa
Tay nghệ sĩ trong mình đầy chưởng lực
Chút bụi nhơ xoá sạch chẳng nghĩa gì
Trong bể nhuộm tự tay mình phù phép
Sự thật nào mang cuộc sống vô vi
Năm mươi tuổi biết bao cơn bão tố
Kỷ niệm nhạt nhoà mỗi bước mỗi xa
Chững chạc đi lên thế kỷ này đã vậy
Tương lai gần ta độc chiếm về ta
Dầu thảm hoạ biến động nào chăng nữa
Cũng dọn đường cho cuộc sống mới lên
Cuộc thử nghiệm đầy bản chất độ lượng
Tham vọng nào cũng thiêu rụi cháy đen
Gửi bởi hongha83 ngày 21/11/2008 02:21
Sao bỡ ngỡ thức dậy còn le lói
Ánh sao mờ còn bối rối lòng sông
Và trên cao xa địa cầu vòi vọi
Một màu xanh thao thức mãi bên lòng
Trong tĩnh mịch em ngồi hơi chếch hướng
Nét duyên xưa hoang dại thoáng u buồn
Đẹp kỳ lạ, ôi trái tim thổn thức
Mái tóc huyền và khuôn mặt yêu thương
Đã chia xa là linh hồn nhỏ lệ
Điệu nhạc trầm ru tiếng dế dài lâu
Để hết mình đắm say và bất kể
Ôi tình yêu, ôi tiếng nói nhiệm màu
Tiếng động nhẹ đã mở màn đánh thức
Chú chim kia cổ trắng đã dậy rồi
Những bụi bờ như tấm gương phản chiếu
Cũng vỗ về tiếng chiêm chiếp trong nôi
Và dưới ấy con sông dài nhấp nhánh
Bầu trời kia canh thức ở trên đầu
Ôi Thượng Đế, Người muôn đời hiện diện
Có bao giờ huỷ hoại tuổi thơ đâu
Gửi bởi hongha83 ngày 20/11/2008 23:32
Như sấm động sóng xô bờ tây đắm
Sấm thời gian vồ vập nuốt tháng ngày
Chiều đảo nhỏ biến cát vàng tối sậm
Trong âm u biển lặng bước chân khuây
Sao thế nhỉ, đêm xuống còn ầm ỉ?
Lời nguyện thề có giữ được xin trao
Sự lặng lẽ của trái tim lặng lẽ
Quyền lực nào của thế giới khát khao?
Ừ thì sống, đã chắc gì hơn thế
Hồn cô đơn còn le lói dâng trào!
Trang trong tổng số 12 trang (118 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.