Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 07/05/2026 06:22
Nửa thân trên là rắn
Nửa thân dưới là mây
Bóng thiên nga lướt nhẹ
Êm ả trên bờ này
Có lẽ đâu kiêu ngạo
Chỉ phải bộ lông xù
Nơi nào thiên nga đến
Mê mải khách nhàn du
Duyên dáng biết bao nhiêu!
Ai đã từng thấy nó
Giờ chính mắt tôi nhìn
Thán phục chàng quá độ
Lý lịch đã phai nhoà
Biến hình và biến dạng
Không bao giờ phôi pha
Một loài chim xứng đáng
Đôi cánh xoải bay xa
Âm thanh nghe cao vút
Êm như một bài ca
Tràn niềm vui bất chợt
Nhìn cánh chim mải mê
Đùa vui trên sóng nước
Và cơn gió cùng về
Làm sao mà quên được!
Có bàn tay mầu nhiệm
Đã chuyển đổi thứ tha
Loài rắn đâu còn nữa
Trong màu áo thiên nga
Có lẽ trời bắt tội
Nên rời cõi thiên hà.
Gửi bởi hongha83 ngày 07/05/2026 04:43
Đêm tĩnh mịch bóng tối về sâu thẳm
Cảnh mờ dần còn thấy được nữa đâu
Ngày trôi đi như bóng mờ ảo ảnh
Ánh sáng ngày cùng bóng tối vờn nhau
Có rượt đuổi, có gào la, bay bổng
Phe nhóm nào muốn nổi bậc thua hơn
Tranh miếng ăn làm kinh động căm hờn
Cũng biến mất chẳng thấy gì nữa cả.
Nét sáng tươi đời bắt đầu cải thiện
Thế giới này chẳng phiền nhiễu chúng ta
Hãy xoá đi sự hơn thua thắng bại
Cuốn sách đời toàn buồn khổ xót xa
Những trang sách phơi bày bao biến trạng
Những thử nghiệm của nơi chốn, thời gian
Có gì đâu, đấy cũng là lý tưởng
Nén càng sâu càng hồi phục huy hoàng.
Gửi bởi hongha83 ngày 06/05/2026 21:03
Ong về tổ khi sao trời lấp lánh
Phút nhà nông được thoải mái ra về
Ôi ánh sao ban hoà bình trái đất
Từ tầng trời Người toả sáng sơn khê
Hơi thở thiên đàng khi ánh sao xuất hiện
Dịu dàng thay ta yêu mãi đêm về
Hãy đến nhé khi bầu trời tuyệt mỹ
Hương ngạt ngào toả khắp cảnh thiên nhiên
Và tiếng kêu đàn cừu xa vẳng lại
Xong việc rồi nhà nông đỡ truân chuyên
Và khói bếp vương mái tranh chiều xuống
Óng như tơ từng cuộn dưới nắng hiền
Sao tình yêu lời dịu dàng biện bạch
Buổi giã từ đôi lứa mãi tư duy
Lời ghi nhớ xin để trời ghi nhớ
Có ước thề rung động mãi tâm tri
Quá tuyệt diệu ai nỡ đành xé bỏ
Còn trái tim vẫn muôn thuở trị vì.
Gửi bởi hongha83 ngày 06/05/2026 20:09
Miền tây nguyên bạn có lần nào đến?
Chắc cũng nhiều lần bạn đã đi qua
Như tổ chim, những căn lều nhỏ bé
Giữa đồng không xanh mướt cỏ quê nhà
Bạn có thấy người đàn bà nơi ấy
Tay quay đều theo nhịp nối guồng tơ
Sợi chỉ kia ra khỏi khung buồn chán
Bàn tay gầy năm tháng vẫn đong đưa
Có người hỏi thăm quê hương xứ sở
Nơi lớn lên thương nhớ đã một thời
Những cô gái vô tư trong nhà máy
Có người yêu rời bến cảng ra khơi
Bạn có nghĩ đến chăng lòng can đảm
Chẳng ai người hò hét với tuyên dương
Đầy thảm kịch chực chờ trong cuộc sống
Bao người dân chất phác sống bình thường
Và cứ thế mỗi ngày thêm nặng trĩu
Những nhọc nhằn gian khó đến giày vò
Chỉ trông vào đôi bàn tay lam lũ
Đến đời con khỏi chịu bước cam go
Và cứ thế chẳng bao giờ vô dụng
Nhiều chàng trai quen chịu khổ muôn đời
Một ngày nào thoát cuộc đời cơ cực
Để người đời ca ngợi mãi không thôi.
Gửi bởi hongha83 ngày 06/05/2026 09:40
Mưa tạt mạnh khi gió ào thổi đến
Nước xanh trong như bích ngọc tím màu
Chú bồ nông mải tìm nơi trú ẩn
Trong vịnh này triều sủi bọt trắng phau
Em bé mặc chiếc áo mưa vàng đục
Hải âu nhiều bay lượn mãi trên đầu
Triều rút xuống chai lọ bồng bềnh nổi
Nằm phơi mình, nước gió đổi thay đâu!
Lòng nghĩ ngợi sao cuộc đời thô tục
Thế giới này đâu đã được đền bồi
Lớp vỏ ngoài vẫn muôn đời dã thú
Tin tưởng gì khi rác rưởi tanh hôi.
Gửi bởi hongha83 ngày 06/05/2026 09:13
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/05/2026 12:32
Âm thanh ấy tiếng liễu buông nhè nhẹ
Gió từng cơn đang khiêu vũ trên đồng
Hồi tưởng lại chẳng bao giờ nhớ hết
Những bãi lầy bị san lấp mênh mông
Ra với biển thấy tuổi đời mới lớn
Nhớ thuở nào bên lỗ hổng tường cao
Đám cỏ dại, lá cờ bay phần phật
Có tùng bách che bóng nắng cường hào
Âm phủ đấy hay còn gì hơn nữa
Những chú rùa vĩ đại thời nguyên sinh
Bơi thoả thích trong giấc mơ vàng bệch
Phù sa mặt trời vỡ vụn lênh đênh
Trao đổi được phải bao nhiêu thế nhỉ?
Cách định cư thật lạ lẫm trên đồi
Bọn hải ly đang ra sức xây dựng
Đến ao này và từ giã nhanh thôi
Giờ rặng liễu quanh ao rung tiếng hát
Trong tâm tư mọi kỷ niệm êm đềm
Thành phố ấy cuối cùng tôi phải vượt
Dầu bôi trơn vết bỏng tháng năm quên
Phải dấn thân dù ngậm ngùi khói toả
Mùa mưa về đến châu thổ của ta
Nơi cửa vịnh gió mùa heo hút thổi
Những con đê vẫn còn đấy xa xa
Như mùa hạ cuối cùng rồi phải đến
Màu ngọc xanh rải rác với gió ngàn
Và lệ liễu vắng thưa dần tiếng hát
Chịu buông mình không một tiếng rên
than.
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 21:45
Đã mỏi mệt vì chim câu và chó
Điệu ru nồng lạc thú của công viên
Thảm cỏ xanh chiếc nôi ta duỗi nhẹ
Để chiều xưa chầm chậm những ưu phiền
Bản dạ khúc tiếng kèn ru não nuột
Hai người tình hẹn giấc ngủ yêu đương
Nguyệt quế đây ta nằm dài dưới bóng
Để đầu chàng nương nhẹ ngực em thương
Điệu luân vũ quanh quanh chân bước nhịp
Ôi đồng tiền vấy bẩn chớ rủ rê
Những tấu khúc và ngôi vườn kết hợp
Ánh sáng chìm điệu nhạc vẫn lê thê
Rồi giấc ngủ chê bai mắt đôi lứa
Vườn làm ngơ cho chàng kéo nàng gần
Cánh tay chàng đỡ lưng nàng êm ái
Tiếng thì thào kín hở vẫn còn ngân
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 21:22
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 05/05/2026 21:30
Này biển lớn, hãy nói lời của biển
Trong đêm trường cứ nói mãi ta nghe
Tới tìm ta băng giá biển vỗ về
Quên sao được những nỗi niềm hoài vọng
Nói nữa đi, giọng biển gào cháy bỏng
Giữa đêm trường vẫn tiếng biển âm vang
Nỗi chia ly và lo sợ bàng hoàng
Màu tối đặc vẫn nghìn đời khép chặt
Vật chìm sâu đoàn tụ ở nơi này
Và lần lượt phơi bày ra tất cả
Lời của biển vẫn hằng ghi trong dạ
Đã thấm sâu trong mạch máu linh hồn
Sống nhờ biển, có sức mạnh nào hơn!
Đã hồi sinh, ta vươn mình trỗi dậy.
Dạt dào thâu đêm, ánh bình minh đã thấy
Nói đi nào hỡi biển lớn, ta nghe.
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 21:02
Nếu thật tình mà nói
Bình minh là gì nhỉ?
Cũng dữ dằn khốc hại
Như hoả hoạn mà thôi
Tiếng chim kêu hối hả
Trong bóng tối nhạt nhoà
Có giọt sương cháy đỏ
Khắp bụi bờ gần xa
Một chiếc lá cứng đơ
Xanh như màu bích ngọc
Chịu ở lại trên cành
Ánh sáng cùng đấu tranh
Ánh mặt trời tập sự
Cũng lạnh lẽo ban đầu
Như bà già vụng về
Thẳng thắn nói vài câu
Và đất cày xao động
Với nỗi đau vô cùng
Trong đêm dài mờ mịt
Đã sống dậy bước chân
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 20:22
Hãy từ giã những cành cây băng giá
Xứ mùa đông bao nhiêu dặm độc quyền
Gió dồn sóng trên biển băng hoang địa
Vẫn điệp trùng bao đỉnh núi thâm nghiêm
Dù đỉnh cao thật khó lòng dám vượt
Lý tưởng đây đừng uổng phí nản lòng
Đường dọn sẵn dù bao nhiêu mất mát
Chớ đầu hàng bền chí gắng công
Bờ vực thẳm dựng hàng anh bước tới
Qua bao nhiêu hang động đá cheo leo
Phút sơ sẩy tấm thân anh chìm xuống
Tuyết tan trôi dòng tinh tú mang theo.
Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.