Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 27/04/2026 08:37
Biển đang dao động hằng ngày
Ngoài xa biển lại thở dài xa xăm
Vô duyên lạc bước âm thầm
Trong tim thấy lạnh chân trần bước đi
Mãi xa con nước biển vì
Phiêu lưu đến tận xanh rì đồng xanh
Xa căn nhà nhỏ nghĩa tình
Và xa cả xóm làng xinh xinh nằm
Còn gì ở lại trong tâm
Phải chăng gió thổi cát nằm lặng thinh
Với bao sức nặng vô hình
Loé lên trong điệu rập rình đong đưa
Biển xanh sóng dậy dật dờ
Gửi bởi hongha83 ngày 27/04/2026 07:47
Bộ mặt hắn nhễu dài
Dòng nước mắt bi ai
Người xem và tôi nữa
Phục hắn diễn rất tài
Ai ai cũng đều biết
Chấp nhận mốt thời nay
Một chú hề biết khóc
Chuyện bình thường lúc này
Cái bộ mặt chua lòm
Chai lì trong vai diễn
Này anh bạn hề ơi
Có ai không chết điếng!
Nước mắt vẽ bằng sơn
Thật tình ai mà biết
Cứ thấy chảy ra rồi
Cũng ngờ là thứ thiệt
Mốt thời đại bây giờ
Chiến tranh mang nhãn hiệu
Người nói yêu thành ghét
Kẻ nói ghét thành yêu
Thực thi cho bằng được
Cuộc sống thật nhiêu khê
Chỉ dễ dàng trong mộng
Bao hứa hẹn tràn về
Có ai mà tự thú
Chẳng mơ mộng chút nào
Đầu khôn ngoan cách mấy
Biết hết được hay sao?
Này chú hề khóc lóc
Này ông cụ trẻ con
Cứ giết nhau ngọt lịm
Vẫn vô tội như thường
Tôi ghét anh nói dối
Giữa thế giới ta bà
Chỉ một điều rất thật
Trên đời một mình ta
Bao người thương anh lắm
Và họ cũng thương tôi
Hơi thở nào chẳng bẩn
Ruột ai mà chẳng hôi!
Trở về căn nhà cũ
Lại trống vắng quá trời!
Thương gia đình thân thuộc
Còn lại một mình thôi
Vẫn cô đơn rách nát
Trong thế giới không người
Những ngôn từ chất chứa
Từ vạn kỷ đến nay
Ngày nào bị phế thải
Rên than lắm cũng hoài!
Hãy nhìn lên ngàn sao
Vũ trụ mông mênh quá!
Đêm nằm ngủ một mình
Dưới bầu trời, thật đã!
Gửi bởi hongha83 ngày 27/04/2026 06:57
Bồ câu mái đã trở về
Tìm đâu giữa chốn sơn khê ngút ngàn
Suốt đêm thả cánh lang thang
Qua vùng biển động rộn ràng sóng xô
Mái hiên nào mãi đợi chờ
Bồ câu cường điệu còn mơ long sàng
Bồ câu ơi, hãy bình an
Nhạn bay từ lúc mênh mang đất trời
Trở về đêm tối mà thôi
Còn ba hôm nữa quạ thời phải bay
Màu đen muôn thuở quạ này
Bùn đâu mà giẫm cho đầy bước chân
Gửi bởi hongha83 ngày 29/08/2025 12:12
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 29/08/2025 12:13
Sông vẫn chảy qua bao ngày tháng hạ
Giọng âm vang như nhịp tiếng mưa rơi
Và nhẹ nhàng đưa nước về biển cả
Trôi qua em qua đồng lúa tuyệt vời
Con sông chảy qua hai bờ nén lại
Tôi vẫn yêu những dòng nước ngập tràn
Vẫn có biển có trời và lũ lụt
Sông chảy hoài trong cuộc sống miên man
Có lũ lụt nhưng nhẹ nhàng êm ái
Qua bao mùa vẫn vọng tiếng sông trôi
Với tạo hoá với con người năm tháng
Có đam mê có quyền lực muôn đời
Thôi sông nhé dầu yêu tinh hung hãn
Mảnh vỡ nào của ngà ngọc mê say
Quên đau khổ mỗi lần nghe sông hát
Và quanh co uốn lượn đã bao ngày
Và cứ thế dòng sông trôi lấp lánh
Nước uống rồi không còn khát nữa đâu
Lung linh chảy bóng tối nào che được
Qua bao đời mưa vẫn ngập sông sâu
Gửi bởi hongha83 ngày 28/07/2025 18:43
Khi cảm nhận cánh rừng này trước hết
Những đoá hoa thật kỳ lạ vô cùng
Mỗi khuôn mặt, mỗi hình dung khác biệt
Theo từng mùa hoa thay đổi không ngưng
Hoa tím ngát vẫn mang màu tím ngát
Bụi riềng kia vẫn có chút hoang vu
Hoa lan đất vẫn đơn thuần nhỏ nhắn
Ám ảnh tôi những ngày tháng vô tư
Hoa huệ trắng lá dày như cắt lớp
Bầy lựu kia màu đỏ máu sáng ngời
Ở những chỗ phá đầm hơi cạn nước
Sắc màu hoa xanh lục vẫn thắm tươi
Khi cảm nhận cánh rừng này trước hết
Thời gian ơi, vẫn thong thả trôi đi
Rồi lại đến mùa gặt năm sau nữa
Chẳng bao giờ dứt điểm tháng năm chi!
Hoa cũng thế những cây leo cũng thế
Được gọi tên, ai cũng biết thế rồi
Như tham vọng dài lâu rồi cũng hết
Như niềm vui kỳ lạ cũng trôi xuôi
Tôi vẫn mãi băn khoăn đi tìm kiếm
Khi có được loài hoa để gọi tên
Rất khác với những loài hoa thường thấy
Không bao giờ tôi để chúng lãng quên
Gửi bởi hongha83 ngày 28/07/2025 17:55
Hai ta ngủ chung trên giường
Đôi chân kẹp cứng như tuồng cánh chim
Bàn chân duỗi thẳng im lìm
Giống như bia mộ có hình trái nho
Giữa đêm tóc rối bơ phờ
Uốn cong như thể cành nho đen màu
Tay em bên phải lót đầu
Tay anh bên trái luồn sâu dưới mình
Đôi ta như bóng với hình
Cùng nhau nằm dưới bức tranh quê nhà
Mịt mù khói toả đêm sa
Hàng cây trơ trụi như là bộ xương
Trên ta tâm điểm mở đường
Chiếc ao yên tĩnh phô trương một mình
Bốn bề vĩnh cửu lặng thinh.
Gửi bởi hongha83 ngày 27/07/2025 18:01
Tình yêu chưa dứt bao giờ
Vẫn còn tươi mát như vừa đóng băng
Nụ hôn nóng bỏng vô ngần
Vội vàng trao đổi bao lần như chim
Bàn tay truyền điện im lìm
Nằm trơ bất động như thuyền thả neo
Bàn chân hò hẹn bao điều
Muộn màng mới đến, trễ nhiều phải chăng
Đôi mắt mở lớn sao bằng
Nạn nhân điện giật, còn hăng nỗi gì!
Cơ quan truyền tải tin đi
Niềm vui bảo thủ có khi thẹn thùng
Chuyện tình lãng mạn mông lung
Tưởng là ở lại để cùng ra đi.
Gửi bởi hongha83 ngày 26/07/2025 18:30
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 26/07/2025 18:31
Nếu hỏi đáp làm người ta khôn lớn
Mắt nhìn mắt chẳng có dịp bao giờ
Nếu chuyện tình chẳng có ai thêu dệt
Thì người đời đâu chuyển tải thành thơ
Nếu linh hồn được thảnh thơi khi chết
Và tình yêu chẳng trói buộc tim người
Nỗi đau nào cứ ray rứt lồng ngực
Một mình thôi đâu thoả được niềm vui
Ai đang sống biết quyền uy bí mật
Và tại sao ta lớn được thành người!?
Kiến thức đấy là nhu cầu khẩn thiết
Để tâm hồn rung động, máu về xuôi
Cũng đừng dùng từ Tại sao và Nếu
Ta yêu em đến hơi thở ngày tàn
Ta phải yêu bởi vì ta được sống
Linh hồn ta em cũng đã cưu mang
Gửi bởi hongha83 ngày 18/07/2025 20:45
Tiếng vó ngựa gập ghềnh lê bước nặng
Đoàn quân đi từ giã giữa đêm trường
Đơn vị cuối vừa rời xa ải bắc
Ai lặng nhìn theo bước họ thân thương
Còi thúc quân đoạt về bao chiến lợi
Mũi tên bay ngăn giặc được mấy lần
Dưới mặt trời không còn ai chiến thắng
Siết gọng kềm, nước lâm nạn qua phân
Thân tơi tả, bụi vướng đầy quân sĩ
Lông mày già trắng hơn mặt nắng thiêu
Ai nhìn được mặt người xưa đâu nhỉ
Chiến thắng nào vang dội tiếng quân reo
Sao biết được chiến cuộc này dứt điểm
Chỉ nghe rằng thời gian ngủ đã lâu
Bao nhiêu kẻ phơi mình trên trận địa
Trên trời cao diều quạ lượn qua đầu
Rồi sưu cao thuế nặng lính rã hàng
Mãi men cay nên mọi nhà bất ổn
Và trong khoảng thời gian không dài lắm
Quán rượu nào cũng dỡ mái trống trơn
Có lạ gì lớp thanh niên mới lớn
Lớp trẻ trai hết hy vọng yêu đời
Và người già mắt nhìn mắt thầm lặng
Có lẽ nào thế hệ nữa buông trôi
Bao kẻ không nhà phải nương náu tạm
Thần linh e cũng chịu đựng tiết trời
Nhưng đêm về vẫn còn người nằm mộng
Sáng ra rồi thực tế hỡi trời ơi
Điện thuỷ tề nước tràn lên phẫn nộ
Lũ cá heo ríu rít theo dòng triều
Trên bệ đá ánh mặt trời xao động
Sóng dạt dào xanh đuổi bạc hoang liêu
Gửi bởi hongha83 ngày 18/07/2025 20:01
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 18/07/2025 20:04
Ngồi bên ánh lửa bập bùng
Giấc mơ kỷ niệm trập trùng theo nhau
Lửa bùng cao ngọn tắt mau
Em ngồi đan áo đã lâu chưa rồi!
Giá nàng là vợ của tôi
Nàng vừa đan áo miệng cười mỉm chi
Xin nàng đừng vội khinh khi
Đời tôi, giấc mộng còn gì nữa đâu!
Hãy cùng nằm sát bên nhau.
Trang trong tổng số 15 trang (141 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.