Trang trong tổng số 12 trang (117 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Lượm (Tố Hữu): Bản dịch của Anna Akhmatova

То Хыу. Лыом

В те дни, когда погиб Хюэ,
Пришел твой дядя из Ханоя,
Тогда на улице Плотов
С тобой мы встретились случайно.

Как ты был мал, как ты был мал!
Через плечо висела сумка,
Нога быстра, и легок шаг.
Ты гордо голову откинул.

Надев пилотку набекрень,
Ты песенку свистал задорно.
Ты так похож был на скворца,
Попрыгивая по дороге.

«Теперь я, дядюшка, связной, -
Веселое занятье это!
Я с Мангским гарнизоном связь держу.
Люблю свою работу».

Ты улыбался, щуря глаз,
Краснее вишен были щеки.
«Ну, что ж! товарищу привет...»
Ты вдаль ушел, мой мальчик милый.

Племянник продолжал свой путь.
А дядя вновь ушел на Север...
И вот, когда настал июнь,
Я вести получил из дому.

Так вот что?!
О Лыом!
В тот день, в тот несчастливый день
(Ты то же делал в дни другие)
Пакет дружок мой положил

В свою обстрелянную сумку.
Ты поле битвы пересек,
Тебе вдогонку свищут пули,
Ты знал, как нужен тот пакет,

И позабыл о страхе смерти.
Пустынною была тропа
В полях, где рис зацвел кистями,
Пилотка серая твоя

То пряталась, то возникала.
Вдруг молнии багровой блеск!
Лыом, все кончено, товарищ!
Мой маленький лежит в крови,

Что брызжет из открытой раны.
Лежишь средь стеблей риса ты,
Твоя рука сжимает колос,
Рис нежно пахнет молоком,

Душа твоя летит над полем.
Ты где, Лыом?
Как ты был мал, как ты был мал!
Через плечо висела сумка,

Нога быстра, и легок шаг.
Ты гордо голову откинул.
Надев пилотку набекрень,
Ты песенку свистал задорно.
Ты так похож был на скворца,
Попрыгивая по дороге.


Bài thơ Lượm được cho là bài thơ đầu tiên của Tố Hữu được dịch ra tiếng Nga. Bản dịch được in ở trang 207 trong tuyển tập Thơ của các nhà thơ Việt Nam (Стихи поэтов вьетнама), xuất bản tại Moskva năm 1955. Điều gây ngạc nhiên là người dịch bài thơ Lượm ra tiếng Nga chính là nữ thi sĩ nổi tiếng Anna Akhmatova (1889-1966) - người được mệnh danh là “Đêm trắng của thi ca Nga” và từng được đề cử Nobel Văn học năm 1965. Chi tiết này được tìm thấy trong cuốn Ghi chép về Anna Akhmatova của Lidya Chukovskaya. Nhật ký ngày 18/7/1955 của Chukovskaya ghi lại việc Akhmatova đã đọc cho nghe bản dịch bài Lượm. Đây được xem là lần duy nhất Akhmatova dịch thơ Việt Nam (nguồn dịch có thể là từ tiếng Pháp hoặc bản dịch nghĩa tiếng Nga). Bản dịch Lượm sau này đã được in trong các Tuyển tập Anna Akhmatova. Mặc dù có một số sai sót nhỏ trong bản dịch (ví dụ: “Ngày Huế đổ máu” dịch thành “Ngày Huế bị... hy sinh”), bản dịch này đã đưa hình ảnh chú bé liên lạc “loắt choắt đội mũ ca lô lệch, cái đầu nghênh nghênh cái chân thoăn thoắt” của thi ca Việt Nam đến với độc giả Liên Xô.
Ảnh đại diện

“Anh nhớ lắm, em yêu, anh nhớ...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Vũ Ngọc Trân

Tôi nhớ, em ơi, tôi nhớ đến
Mái tóc em dài óng ả, đẹp xinh
Tôi không vui và chẳng nhẹ nhàng chi
Khi buộc phải rời xa em từ đấy.
Tôi nhớ mãi những đêm mùa thu lạnh,
Tiếng lá trên cành bạch dương xào xạc trong đêm
Cho dù khi đó, mùa thu, ngày rất ngắn,
Nhưng ánh trăng vàng toả sáng mãi không thôi.
Tôi nhớ, em đã nói cùng tôi:
“Năm tháng mộng mơ sẽ qua vĩnh viễn
Anh yêu của em rồi sẽ quên,
Bên người khác, anh quên em mãi mãi.”
Hôm nay Lipa rực rỡ nở hoa
Gợi tôi nhớ những tình cảm yêu thương ngày trước
Khi tôi dịu dàng rải những cánh hoa
Lên làn tóc em mượt mà, uốn lượn.
Giờ đây, trái tim tôi vẫn còn chưa nguội lạnh
Nhưng tôi buồn khi tình nay đã thế chỗ tình xưa,
Điều đó dường như một chuyện tình hoài vọng về em!


25/7/2025
Ảnh đại diện

Con đường chưa đi (Robert Frost): Bản dịch của Vũ Ngọc Trân

Giữa cánh rừng úa vàng
Con đường đang đi rẽ ra hai ngả.
Là người lữ hành tôi phải chọn một lối đi.
Bâng khuâng giữa ngã ba đường,
Tôi ngắm thật xa về một ngả.
Cho đến tận khúc cong ẩn khuất sau lùm cây.
Rồi tôi lại ngắm sang ngả kia đúng như đã làm với ngả trước
Thấy có vẻ thuận lợi hơn vì nó nằm dưới thảm cỏ xanh rờn bằng
phẳng như được bàn tay nào chăm sóc.
Song dù sao, đi qua ngả đường nào
Cũng làm cho con đường hư mòn vậy..

Sáng hôm đó, cả hai ngả đường đều ngập lá
Không một bước đi nào để lại vết chân đen
Ôi! Tôi đành dành ngả đường thứ nhất để thử đi vào ngày khác vậy.
Vẫn biết ngả đường nào cũng dẫn đến một lối đi
Tôi đã hoài nghi: liệu mình có trở lại chốn này không?

Ở một nơi nào đó khi tuổi tác đã chất chồng,
tôi sẽ thở dài, kể lại câu chuyện về cái ngã ba trong rừng
Ở đó tôi đã đi vào một ngả rẽ hẻo lánh, ít người qua.
Chính điều này đã làm nên tất cả Sự Khác Biệt!


Tháng 9/2025
Ảnh đại diện

Con đường chưa đi (Robert Frost): Bản dịch của Tạ Phương

Trong rừng thu vàng đường chia đôi ngả,
Tiếc rằng mình tôi chẳng thể đi cả hai.
Là kẻ lữ hành, tôi đứng lâu ngắm nhánh đường dài
Hướng ánh mắt hết tầm xa có thể
Đến khúc đường uốn cong sau bụi cây gai.

Rồi tôi đã chọn đi theo nhánh đường còn lại,
Cũng đẹp vậy thôi, nhưng chừng cuốn hút hơn:
Chưa vết chân in trên đám cỏ cõi còm.
Giữa hai nhánh đường ngoại trừ điều nhỏ ấy
Thì giống hệt nhau kể cả độ cũ mòn.

Hai nhánh đường cùng trải dài sớm đó
Trên mặt lá phủ dày đều không vết chân đen.
Ồ, tôi định ngày nào quay về đi thử nhánh kia xem!
Dù cũng biết đường tiếp đường chẳng bao giờ dứt
Dự định sẽ chẳng thành dù đã được nhóm nhen.

Trong tiếng thở dài tôi sẽ kể về câu chuyện ấy
Ở một nơi nào đó rất lâu sau:
Từng có con đường rừng chia hai ngả tách nhau
Tôi đã chọn đi nhánh đường ít người qua lại
Và mọi sự khác biệt đời tôi từ lựa chọn ấy bắt đầu.


Ảnh đại diện

“Tôi không gọi, không tiếc than, không khóc...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Tạ Phương

Tôi không gọi, không tiếc than, không khóc
Tất cả sẽ qua như trên cành táo trắng khói bay.
Lá tàn úa được ánh vàng ủ ấp
Tôi sẽ không còn trẻ lại giữa đời này.

Trái tim ơi, ngươi chẳng còn rung động
Như thuở nào khi lòng đã giá băng,
Và xứ sở bạch dương hoa gấm nào bằng
Chẳng còn quyến bàn chân trần dạo bước.

Hồn phiêu lãng! Mỗi ngày ngươi càng hiếm
Làm lung linh những đốm lửa trên môi,
Vĩnh viễn qua rồi vẻ duyên dáng thắm tươi,
Mắt đắm đuối cùng sóng tình điên dại.

Giờ tôi đã căn cơ trong từng ước vọng
Cuộc đời ơi, thực hay mộng thế này?
Cứ ngỡ giữa một sớm xuân vang động
Trên ngựa hồng phi nước kiệu tôi bay.

Tất cả chúng ta trên thế gian rồi tàn tạ,
Những giọt mật màu đồng từ lá phong lặng rơi…
Mãi cảm nhận ơn phước lành của Chúa
Tôi đã được đến, thăng hoa và lụi tắt trong đời...


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Con đường chưa đi (Robert Frost): Bản dịch của Xuân Lộc

Trong rừng vàng, con đường chia hai lối
Tôi tiếc rằng không đi được cả hai
Là du khách, tôi đứng yên bối rối
Nhìn thật xa trên một con đường dài
Cho đến khi đường uốn cong vào bụi rậm.

Rồi tôi chọn con đường thứ hai – xinh chẳng kém
Và dường như nó đáng đi hơn
Với cỏ dày và ít bị bào mòn
Dù thực tế, hai con đường cùng mòn như nhau vậy.

Sáng hôm ấy trên cả hai con đường đều thấy
Lá phủ dày và chưa bị dẫm chân lên
Ồ! Tôi đã dành cho ngày mai với con đường đầu tiên!
Và khi biết các con đường đều thông nối với nhau luôn
Tôi đắn đo liệu có nên quay lại.

Tôi sẽ kể điều này với tiếng thở dài ái ngại
Tại một chốn nào rất lâu nữa về sau:
Xưa ở trong rừng, với hai con đường rẽ nhánh xa nhau
Tôi đã chọn con đường có ít người qua lại
Và đó là điều làm nên sự khác nhau dễ thấy.


Ảnh đại diện

Electra (Robert Herrick): Bản dịch của Xuân Lộc

Anh chẳng dám đòi hỏi
Được em cười, em hôn
Để được những điều đó
Anh cần can đảm hơn.

Không, anh chỉ muốn nói
Mong muốn nhất trên đời:
Được hôn làn gió nhẹ
Vừa hôn em trên môi!


Ảnh đại diện

Vô đề (Tĩnh quan vãng phục tri thiên đạo) (Nguyễn Bỉnh Khiêm): Bản dịch của Chu Văn Minh

Lặng xem đi lại đạo trời hay,
Chú nắm cùng thông hiểu lối đời.
Đen trắng đôi bên trần chớ đậy,
Nhầm vì mắt tục quáng gà thôi.


Ảnh đại diện

Vô đề (Tĩnh quan vãng phục tri thiên đạo) (Nguyễn Bỉnh Khiêm): Bản dịch của Đào Văn Nghi

Luân hồi lặng xét cơ trời biết,
Hiểu kỹ cùng thông tỏ lẽ đời.
Hai mặt trắng đen không thể giấu,
Mắt trần nhầm lẫn mập mờ thôi.


2/10/2025
Ảnh đại diện

Xuân đán cảm tác (Nguyễn Bỉnh Khiêm): Bản dịch của Chu Văn Minh

Tuổi đời bảy chục bốn năm thừa,
Mừng được thanh nhàn ghé chốn xưa.
Năm mới nhìn quanh trời đất mới,
Nhà nghèo chỉ lắm sách thơ xưa.
Hoa xinh trúc nội ba xuân đẹp,
Trăng kính song ngần nhà trống hua,
Ai đúng ai sai đừng nói nữa,
Già ngông tự chế chảy thây đùa


Trang trong tổng số 12 trang (117 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: