Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 24/09/2025 20:01
Hai con đường rẽ ra trong rừng vàng
Tiếc là tôi không thể đi cả hai
Là một lữ khách, tôi đứng lặng rất lâu
Nhìn theo một con đường vươn ra phía xa
Đoạn cuối của nó uốn vào góc khuất
Rồi tôi chọn con đường kia, cũng rất đẹp
Thậm chí nó có vẻ còn đẹp hơn
Bởi nó có nhiều cây cỏ tươi xanh
Dù thực tế là đi qua nó
Cho thấy rằng cảnh vật trên hai đường tựa như nhau.
Sáng hôm ấy hai con đường đều như nhau
Phủ đầy lá cây, không một bước chân nào dẫm lên
Ồ, tôi giữ con đường đầu để đi vào một ngày khác
Nhưng biết rằng con đường này sẽ dẫn đến đường khác
Tôi e rằng mình khó quay trở lại.
Tôi sẽ kể câu chuyện này với tiếng thở dài
Một khi nào đó rất lâu về sau
Hai con đường rẽ ra trong rừng,
Tôi đã chọn con đường ít người qua lại
Và điều đó đã tạo nên tất cả sự khác biệt.
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 24/09/2025 19:58
Trong rừng vắng, đường rẽ thành hai lối,
Oái oăm thay, đi sao cả hai đường!
Người lữ khách đứng hồi lâu bối rối
Ngắm một con đường chạy dài, lòng tự hỏi
Khúc ngoặt xa kia liệu có bất thường!
Rồi sau đó anh chàng ta quyết định:
Đi đường thứ hai, nơi nhiều đám bông lau,
Hy vọng niềm vui sẽ nhiều hơn chút đỉnh
Dẫu thực tế không như chàng toan tính
Bởi cảnh trên đường chẳng khác là bao
Hai con đường ngẫm ra đẹp ngang nhau
Lá thu rơi đầy, không dấu chân tì vết.
Khách tự nhủ “Sẽ trở lại đường đầu
Ngày nào đó, chắc hẳn chẳng lâu đâu!”
Song quá khó làm điều này, chàng biết!
Kể lại chuyện xưa cùng tiếng thở dài
Khi răng đã long và mái đầu đã bạc
Ngã rẽ cuộc đời, nơi phải chọn đúng sai,
Tôi lựa cho mình quyết định chẳng giống ai
Là khởi nguồn của muôn bao sự khác.
Gửi bởi Khanh Le ngày 05/02/2020 17:11
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Khanh Le
vào 05/02/2020 18:01
Một bài kệ có những tầng ý nghĩa quá sâu sắc.
Xin góp thêm 1 bản dịch theo thể thơ đường luật.
Ở đời hoan đạo để tuỳ duyên
Khi đói thì ăn, mệt ngủ yên
Của báu có nhà tìm đâu nữa
Tâm an trước cảnh thôi cầu thiền.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Khanh Le ngày 11/01/2019 10:42
Bốn chục đời người già đek đâu
Ta vì buồn bực bạc trên đầu
Sao đôi cò trắng bên dòng nước
Đầu tóc buồn gì cũng trắng phau
Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.