Thương Huế bao ngày mặn nước sông,
Mưa thu mướt lại những đồi thông.
Thạch xương bồ trổ thêm mầm mới,
Lăng tẩm tàn sen đã có tùng.

Mưa Huế thêm đằm hương ngọc lan,
Núi xa thêm dịu nét mơ màng.
Sông gần thêm mát mùi hương xạ,
Thêm ấm cồn ngô sắc dậu vàng.

Hoa giấy nhà ai hồng trước sân?
Xem chừng ngói cổ vẫn bâng khuâng:
Cầu giăng nhịp trắng vui đường rộng,
Cho những mùa trăng bớt ngại ngần.

Ôi, giữa chiều mưa Huế vấn vương,
Nghe hương thu mới thoảng trong vườn.
Không dưng thương một chiều mưa cũ,
Rung lá xoài xanh ướt mặt đường.


9-1976

Nguồn: Về một mùa gió thổi (thơ), Xuân Hoàng, NXB Tác phẩm mới, 1983