24.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 11/09/2013 14:29, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 26/06/2014 08:19

Chợt thức dậy giữa đêm thu tịch mịch
Trăng hạ tuần quen biết lại dòm song
Như bỗng ngỡ, bóng cây lồng bóng nguyệt
Gặp đâu rồi, trong trang sách nguyên phong

Trăng rất xanh, vời vợi chiếc ngà cong
Nét mềm mại như một lời tiễn biệt
Sáng yên tĩnh, dịu dàng tinh khiết
Chiếu lên tôi qua một tấm gương lồng

Và cả tôi, tôi cũng hoá hồ trong
Em ghé lại: đẹp và buồn đến vậy!
Hồ lặng sóng. Gương trăng in lại đấy
Sẽ sáng hoài trong năm tháng rêu rong

Giá hái được cho em vành lược ấy
Tôi sẽ cài lên mái tóc em hong!


16-11-87

Nguồn: Thơ tình (100 bài xonê), Xuân Hoàng, NXB Thuận Hoá, 1991