Xà lim đây, bốn bức tường lạnh ngắt
Sắp phải xa rồi chốn quạnh hiu
Nhìn thêm chút nữa trời trong vắt
Ta quay về với tuổi trẻ đáng yêu

Chốc nữa quân hiến binh sẽ đến
Không một lời chúng sẽ dẫn ta đi
Cần phải biết như người chiến sĩ
Dưới pháp trường bình tĩnh bước đi

À! chết rồi đâu có khó
Đối với người tuổi mới có đôi mươi
Vì tưởng tượng thường hay yếu đuối
Chết thế nào đây giữa buổi xuân đời?

Đời rất mới và thực là tuyệt đẹp
Thật đáng sống và nên đáng chết
Ngửng đầu cao dưới ngọn cờ dẫn lối
Và áo anh nhuộm đỏ máu đào

Chết vinh quang chết cần phải biết
Biết nhìn đời dũng cảm tiến công
Hỡi bọn lính đang run mau lùi bước
Cái chết hôm nay là cái chết cuối cùng


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)