Nó không làm thành Công xã Paris

Bạn hãy lắng nghe và đôi môi mím chặt
đầu hãy ngẩng lên cao
Đây câu chuyện những ngày cuối
của Công xã Paris

I

Trong đêm tối trống nghe dồn dập
Và những phát súng đầu tiên
Trong ánh sáng ban mai nhợt nhạt
Những chiến luỹ đã dựng lên

Người ta chiếm được các pháo đài, các cổng
Cái chết đến gần rồi
Và mỗi con đường là một động mạch
Từ nơi đây máu Pari chảy, chảy mãi không thôi

Không! Công xã Pari không bỏ dở cuộc đấu tranh
Và công xã Pari không sợ chết
Quân lệnh truyền ra như tiếng thét:
"Các chiến sĩ! cầm súng đứng lên!"

Hỡi nhân dân lao động! Cầm lấy súng!
Già, trẻ, gái trai
Máu chảy trên các ngả đường
Sẽ đủ ghi ngày này lịch sử

Khi quân đội đẩy xô vào chúng ta
Như ngọn cuồng phong kéo đến
Toàn công xã hãy lên chiến luỹ
Hỡi quốc dân, hãy cầm súng xiết chặt hàng


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)