Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Trần
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 26/09/2008 22:42

物不能容

躶國欣然便脫衣,
禮非亡也俗隨宜。
金穿禿嫗為懸杙,
明鏡盲人作蓋卮。
玉操入琴牛不聽,
花粧瓔珞象何知。
吁嗟一曲玄中妙,
合把黃金鑄子期。

 

Vật bất năng dung

Khoả quốc hân nhiên tiện thoát y,
Lễ phi vô dã, tục tuỳ nghi.
Kim xuyên thốc ẩu vi huyền dặc,
Minh kính manh nhân tác cái chi.
Ngọc tháo nhập cầm ngưu bất thính,
Hoa trang anh lạc tượng hà tri.
Hu ta nhất khúc huyền trung diệu,
Hợp bả hoàng kim chú Tử Kỳ.

 

Dịch nghĩa

Đến xứ cởi trần cứ vui vẻ mà bỏ áo,
Không phải là quên lễ, chỉ tuỳ theo thói tục mà thôi.
Chiếc thoa vàng đối với bà già đầu hói chỉ là chiếc móc để treo,
Tấm gương sáng đối với người mù chỉ là cái nắp đậy chén.
Dẫu tiếng ngọc nhập vào đàn cầm thì trâu cũng chẳng thèm nghe,
Bông hoa có trang sức thêm chuỗi ngọc thì voi cũng không biết đến.
Hỡi ôi, một khúc huyền trong diệu,
Nên đem vàng mà đúc Tử Kỳ.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập II), NXB Khoa học xã hội, 1988

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trúc Thiên

Vào xứ mình trần bỏ áo đi,
Phải đâu quên lễ, chỉ tuỳ nghi.
Trâm vàng, mụ hói treo làm móc,
Gương sáng, anh mù lấy úp ly.
Hoa giắt minh châu, voi chẳng biết,
Đàn gieo tiếng ngọc, trâu nghe chi!
Hỡi ôi! Một khúc huyền trong diệu,
Dồn hết vàng kia đúc Tử Kỳ.


Bản dịch trong "Thượng sĩ ngữ lục".
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Đến xứ cởi trần bỏ áo đi,
Phải đâu quên lễ thói quen tuỳ.
Thoa vàng già hói treo làm móc,
Gương sáng bác mù lấy đậy ly.
Tiếng ngọc đàn gieo trâu ngóng nhỉ?,
Ngọc hoa trang sức voi biết gì.
Hỡi ôi, một khúc ca huyền diệu,
Đem hết vàng kia đúc Tử Kỳ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời