Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ » Thấp thoáng trăm năm (1996) » Ngày ấy
Tôi có một thằng bạn
Từ thuở còn chăn trâu
Lớn lên tôi đi khắp
Hắn chẳng mấy đi đâu
Khi rào làng chiến đấu
Khi cấy lúa, trồng dâu
Khi chủ tịch, chủ nhiệm
Đắp đê và gác cầu...
Thư hắn tôi chẳng giữ
(Ba - lô có rộng đâu!)
Còn thư tôi hắn đọc
Nhiều lá đến nát nhàu!
Mươi năm một lần gặp
Thoắt cái, đã bạc đầu!
Nhớ những lần gặp nhau
Tôi thì cứ làu làu
Trên trời rồi dưới đất
Bốn bể rồi năm châu
Chuyện bóng chuyền, bóng đá
Chuyện mở đường bắc cầu
Và đến cả những chuyện
Không đâu vào với đâu...
Hắn thường hay ngồi lặng
Lưng còng, thuốc lào vặt
Kẹp hạt thóc nhổ râu
Thi thoảng mới khẽ nhắc:
“Già rồi, mãi đi đâu
Khéo không lạc ngõ lối!
Tên quê mấy lần đổi
Liệu còn nhớ tên quê?...”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.