Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thôi rồi! Ai ném hoặc ai quăng!
Lẽ có gà sanh cẳng rứa răng?
Năm đức[1] đã đành trời sở phú,
Hai chân còn giận đất không bằng.
Coi giò[2] tấp tểnh anh thầy bói,
Vuốt tóc[3] chàng ràng lũ gái măng.
Thường có cái may trong cái rủi,
Sức dù sung sức bớt hung hăng.


Bài thơ ứng khẩu làm bỡn một người bạn thân ỷ mạnh mà bị mang tật.

Chú thích:
[1]
Do câu “Kê hữu ngũ đức” (Gà có năm đức). Năm đức là: tín (gáy không sai giờ), nghĩa (nuôi con hết lòng gặp mồi thường túc con đến ăn, gà mái thì túc con, gà cồ thì túc vợ), lễ (được dùng để cúng quải), dũng (có chí đấu tranh), cần (luôn luôn bươn chải để kiếm ăn).
[2]
Bói giò gà. Ở Nha Trang lúc bấy giờ đã có nhiều người làm nghề bói tướng ngồi dọc theo hè phố, sáng mắt có tối mắt có.
[3]
Tóc bỏ đuôi gà. Người lớn mới có “tóc bỏ đuôi gà”, nên tác giả dùng chữ “vuốt tóc” để niêm với “gái măng”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]