Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 20:04
十七拍兮心鼻酸,
關山阻修兮行路難。
去時懷土兮心無緒,
來時別兒兮思漫漫。
塞上黃蒿兮枝枯葉乾,
沙場白骨兮刀痕箭瘢。
風霜凜凜兮春夏寒,
人馬飢虺兮筋力單。
豈知重得兮入長安,
嘆息欲絕兮淚欄杆。
Thập thất phách hề tâm tị toan,
Quan san trở tu hề hành lộ nan.
Khứ thì hoài thổ hề tâm vô tự,
Lai thì biệt nhi hề tư man man.
Tái thượng hoàng hao hề chi khô diệp càn,
Sa trường bạch cốt hề đao ngân tiễn ban.
Phong sương lẫm lẫm hề xuân hạ hàn,
Nhân mã cơ huỷ hề cân lực đan.
Khởi tri trùng đắc hề nhập Trường An,
Thán tức dục tuyệt hề lệ lan can.
Phách thứ mười bảy cất lên khiến lòng dạ và sống mũi đều cay xót.
Núi non, cửa ải xa xôi ngăn trở, đường đi vô cùng gian nan.
Khi bị bắt đi, ta nhớ quê hương, lòng rối bời không biết tính sao,
Nay trên đường trở lại, vì phải xa con nên nỗi nhớ càng mênh mang.
Trên biên tái, cỏ hao vàng úa, cành khô lá héo,
Giữa chiến trường, xương trắng mang đầy vết đao chém, tên xuyên.
Gió sương rét buốt, ngay mùa xuân mùa hạ cũng lạnh,
Người ngựa đói khát, gân sức đều kiệt quệ.
Nào ngờ ta còn có ngày lại được vào Trường An,
Nhưng nghĩ đến con, ta than khóc gần như đứt hơi, nước mắt tuôn rơi chan chứa.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Mười bảy phách chừ lệ chứa chan,
Quan san ngăn trở chừ đường gian nan.
Lúc đi nhớ đất chừ dạ băn khoăn,
Lúc về lìa trẻ chừ nhớ lan man.
Ải bắc hao vàng chừ lá khô ran,
Xương trắng sa trường chừ đao tên hằn.
Gió sương rét buốt chừ xuân hạ hàn,
Người ngựa đói lả chừ gân sức tàn.
Nào ngờ lại được chừ vào Trường An,
Than thở gần tắt chừ lệ tuôn tràn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.