Nhung Yết buộc tôi hề thành gia thất
Dẫn dắt tôi đi hề về phía trời xa
Mây núi trùng trùng hề đường về mờ mịt
Gió dữ ngàn dặm hề thổi tung bụi bay
Người quá hung bạo hề như rắn rít
Giương cung mặc giáp hề thật kiêu kỳ
Đàn bài thứ hai hề dây căng muốn đứt
Chí tàn tâm gãy hề tự sầu bi.

(phách thứ hai, tả việc bị ép hôn)

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.