Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 19:39
不謂殘生兮卻得旋歸,
撫抱胡兒兮泣下沾衣。
漢使迎我兮四牡騑騑,
唬失聲兮誰得知?
與我生死兮逢此時,
愁為子兮日無光輝,
焉得羽翼兮將汝歸。
一步一還兮足難移,
魂消影絕兮恩愛遺。
十有三拍兮弦急調悲,
肝腸攪刺兮人莫我知。
Bất vị tàn sinh hề khước đắc toàn quy,
Phủ bão Hồ nhi hề khấp hạ triêm y.
Hán sứ nghinh ngã hề tứ mẫu phi phi,
Hào thất thanh hề thuỳ đắc tri?
Dữ ngã sinh tử hề phùng thử thì,
Sầu vi tử hề nhật vô quang huy,
Yên đắc vũ dực hề tương nhữ quy.
Nhất bộ nhất hoàn hề túc nan di,
Hồn tiêu ảnh tuyệt hề ân ái di.
Thập hữu tam phách hề huyền cấp điệu bi,
Can trường giảo thích hề nhân mạc ngã tri.
Không ngờ tấm thân tàn còn có ngày được quay về,
Ta ôm lấy những đứa con người Hồ, nước mắt thấm ướt áo.
Sứ giả nhà Hán đến đón, bốn con ngựa kéo xe bước đều không nghỉ.
Ta kinh hoảng khóc đến mất tiếng, nhưng ai có thể hiểu?
Mẹ con sống chết gắn bó với nhau, vậy mà phải gặp cảnh chia lìa này.
Vì thương con, ánh mặt trời trong mắt ta dường như cũng mất hết vẻ sáng.
Làm sao ta có được đôi cánh để mang các con cùng về?
Đi một bước lại ngoảnh đầu một lần, chân nặng trĩu khó rời.
Bóng mẹ khuất rồi, hồn như tan mất, chỉ còn bỏ lại tình ân ái.
Phách thứ mười ba dây đàn gấp gáp, điệu nhạc bi thương,
Ruột gan như bị khuấy đảo, đâm xé mà chẳng ai hiểu thấu lòng ta.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Chẳng ngờ thân mọn chừ được quay về,
Ôm con đất Hồ chừ lệ ướt xiêm y.
Sứ Hán đón ta chừ bốn ngựa phi,
Gào khóc lạc giọng chừ bao não nề?
Con cùng ta sống chừ gặp chia ly,
Vì con sầu thảm chừ ánh nhật suy.
Ước đôi cánh trời chừ chở hài nhi,
Mỗi bước ngoảnh đầu chừ chân khó đi.
Hồn tan bóng khuất chừ tình còn ghi,
Mười ba phách chừ dây gấp điệu bi,
Ruột gan quặn xé chừ ai thấu chi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.