Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 17:39
日暮風悲兮邊聲四起,
不知愁心兮說向誰是!
原野蕭條兮烽戍萬里,
俗賤老弱兮少壯為美。
逐有水草兮安家茸疊,
牛羊滿野兮聚如蜂蟻。
草盡水竭兮羊馬皆徙,
七拍流恨兮惡居於此。
Nhật mộ phong bi hề biên thanh tứ khởi,
Bất tri sầu tâm hề thuyết hướng thuỳ thị!
Nguyên dã tiêu điều hề phong thú vạn lý,
Tục tiện lão nhược hề thiếu tráng vi mỹ.
Trục hữu thuỷ thảo hề an gia nhung điệp,
Ngưu dương mãn dã hề tụ như phong nghĩ.
Thảo tận thuỷ kiệt hề dương mã giai tỉ,
Thất phách lưu hận hề ác cư ư thử.
Chiều xuống, gió thổi bi thương, âm thanh miền biên tái nổi lên bốn phía,
Lòng ta sầu khổ mà chẳng biết nói cùng ai.
Đồng nội tiêu điều, đồn lửa báo hiệu kéo dài muôn dặm,
Phong tục nơi đây coi rẻ người già yếu, chỉ quý những kẻ trai tráng.
Người ta đuổi theo nơi có nước và cỏ để dựng lều làm nhà,
Trâu dê đầy đồng, tụ tập đông như ong kiến.
Khi cỏ hết, nước cạn, dê ngựa lại cùng nhau dời đi,
Phách thứ bảy tuôn chảy nỗi hận: ta chán ghét phải sống tại nơi này.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Ngày xế gió sầu chừ biên thanh dậy,
Lòng này sầu khổ chừ ai hiểu vậy?
Đồng nội tiêu điều chừ lửa hiệu trải,
Tục khinh già yếu chừ trai được đãi.
Theo miền cỏ nước chừ dựng lều trại,
Bò dê như kiến chừ tụ đầy bãi.
Cỏ hết nước khô chừ đàn đi mãi,
Bảy phách hận tuôn chừ chán đất ấy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.