Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Bắc Tống, Liêu
Đăng bởi tôn tiền tử vào 09/11/2018 21:36

過永樂文長老已卒

初驚鶴瘦不可識,
旋覺雲歸無處尋。
三過門間老病死,
一彈指頃去來今。
存亡慣見渾無淚,
鄉井難忘尚有心。
欲向錢塘訪圓澤,
葛洪川畔待秋深。

 

Quá Vĩnh Lạc Văn trưởng lão dĩ tốt

Sơ kinh hạc sấu bất khả thức,
Toàn giác vân quy vô xứ tầm.
Tam quá môn gian lão bệnh tử,
Nhất đàn chỉ khoảnh khứ lai kim.
Tồn vong quán kiến hỗn vô lệ,
Hương tỉnh nan vong thượng hữu tâm.
Dục hướng Tiền Đường phỏng Viên Trạch,
Cát Hồng xuyên bạn đãi thu thâm.

 

Dịch nghĩa

Ban đầu, sửng sốt vì cánh hạc đã hao gầy mà không hay,
Nhưng vừa tỉnh cơn sửng sốt, thì cụm mây trời đã bay về nơi không vết tích.
Người đời có ba cửa ải: già, bệnh và chết,
Cuộc đời thoảng trong một cái búng tay là đủ cả cái đã qua, cái đang đó và cái sẽ đến.
Chuyện mất còn nhìn đã quen, nên nước mắt ráo quạnh,
Nhưng cái tình hương lý khó nguôi được trong lòng.
Tôi muốn đến Tiền Đường hỏi thăm Viên Trạch,
Tiên Cát Hồng đứng bên bờ suối đợi cái thu già.


Bài thơ này Đông Pha làm ở Hàng Châu, tới thăm Văn trưởng lão lần thứ ba nhưng ông đã viên tịch.

Bản dịch nghĩa trong Tô Đông Pha những phương trời viễn mộng (Tuệ Sỹ, NXB Ca Dao, 1973).