Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Từ phẩm
Thời kỳ: Thanh
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Từ khoá: Đường đa lệnh (3)
Đăng bởi Vanachi vào 01/08/2005 00:24, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 22/03/2006 05:04

唐多令-柳絮

粉墮百花洲,
香殘燕子樓。
一團團逐對成球。
飄泊亦如人命薄,
空繾綣,說風流。

草木也知愁,
韶華竟白頭!
歎今生誰捨誰收?
嫁與東風春不管,
憑而去,忍淹留。

 

Đường đa lệnh - Liễu nhứ

Phấn đoạ bách hoa châu,
Hương tàn yến tử lâu.
Nhất đoàn đoàn trục đối thành cầu.
Phiêu bạc diệc như nhân mệnh bạc,
Không khiển quyển, thuyết phong lưu!

Thảo mộc dã tri sầu,
Thiều hoa cánh bạch đầu.
Thán kim sinh thuỳ thập thuỳ thu ?
Giá dữ đông phong xuân bất quản,
Bằng nhĩ khứ, nhẫn yêm lưu.

 

Dịch nghĩa

Phấn rơi trên bãi trăm hoa,
Hương tàn trong lầu chim én.
Những quả cầu bay đi hết đoàn này đến đoàn khác,
Phiêu bạt cũng như người bạc mệnh,
Vẫn còn quyến luyến nói chuyện phong lưu.

Cỏ cây cũng biết sầu,
Mùa xuân tươi đẹp đã bạc đầu rồi.
Than tiếc rằng kiếp này biết ai nhặt ai thu.
Có cưới luôn gió đông ra đi thì xuân cũng không quản,
Mi cứ đi đi, chẳng giữ lại làm gì.


Bài này do Đại Ngọc làm, trong hồi 70.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lang Xet Tu @www.maihoatrang.com

Phấn đổ bách hoa châu
Hương tàn yến tử lâu
Quả cầu bay từng đợt theo nhau
Phiêu bạt khác chi người mệnh bạc
Còn quyến luyến, kể phong lưu.

Cây cỏ cũng biết sầu
Xuân tươi đến bạc đầu
Thương kiếp này ai nhặt ai thâu
Cưới quách gió đông xuân cũng mặc
Thôi chẳng giữ, cứ đi mau!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Vũ Bội Hoàng

Bãi hoa phấn rơi tràn,
Lầu yến hương đã tàn.
Quả cầu bay nối tiếp từng đoàn,
Xiêu dạt khác chi người mệnh bạc.
Còn chi ân ái đoàn loan.

Cây cỏ cũng biết sầu,
Tuổi xuân đến bạc đầu,
Thương kiếp này ai biết ai đâu.
Theo hẳn gió đông xuân cũng mặc,
Thôi đi thẳng, ở chi lâu!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Vũ Bội Hoàng

Phấn rơi nào bãi trăm hoa,
Nào lầu yến tử hương mà còn đâu?
Hàng đoàn hàng đội theo nhau,
Kìa ai thả những quả cầu này đây?
Mỏng manh trôi dạt thân này,
Uổng công gắn bó thiệt ngày phong lưu!

Cỏ cây âu cũng rầu rầu,
Tuổi xanh âu cũng bạc đầu đến nơi.
Kiếp này thôi thế thì thôi,
Ai người nâng lấy ai người bỏ rơi!
Gió đông đành gả cho rồi.
Đi thì đi hẳn đoái hoài làm chi!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quốc Hùng

Phấn rơi rắc,
Hương tàn phai,
Tơ liễu vương vương
Hoa bay tan tác
Đời liễu đời hoa như đời người mệnh bạc,
Vốn danh tài tử
Quen thói phong lưu

Xuân qua cây cỏ cũng biết sầu
Cho hay giai nhân mấy lúc chẳng bạc đầu
Than rằng: đời ta rồi sẽ về đâu?
Muốn về với gió xuân, nhưng chúa xuân chẳng biết
Xuân đi rồi, mình ta nỗi sầu biền biệt.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời