Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 22:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 22:40

Tình cờ anh biết em,
Giọng ngọt như khúc dân ca,
Dẫu chưa một lần thấy,
Mà hồn anh đã mê.
Giọng em như gió lúa,
Mát rượi buổi chiều tà,
Đưa anh về miền quê,
Chẳng cần đi xa nữa.

Em như làn sóng vỗ,
Từng câu hát ru hời,
Ngọt ngào như trái ngọt,
Làm tim anh thổn thức.
Chưa thấy em ngoài đời,
Chỉ nghe giọng nói thôi,
Mà lòng anh đã xiêu,
Em ơi, có phải là mơ?

Mỗi lần em gọi đến,
Giọng em như sương mỏng,
Lời nói nhẹ như lá,
Làm tim anh say đắm.
Em là mây chiều rơi,
Về trên bến nước xa,
Giọng em như tiếng sáo,
Rước hồn anh đi mãi.

Chưa gặp em lần nào,
Mà trong lòng anh biết,
Em là người bạn mới,
Làm lòng anh thổn thức.
Dẫu chưa một lần thấy,
Mà sao tình cứ nở,
Giọng em như mật ngọt,
Đưa anh về miền nhớ.

Chiều nay anh ngồi lại,
Gửi em vài câu thơ,
Để em thấy đời vui,
Cùng anh qua muôn bể.
Em đọc thơ của anh,
Như gió thổi vào lòng,
Từng vần thơ nhẹ nhàng,
Dẫu chưa gặp, đã thương.

Em như làn sóng vỗ,
Mỗi khi tình xôn xao,
Em là bạn mới đó,
Mà sao anh thấy gần.
Giữa bao la đời này,
Em là ánh sáng nhỏ,
Chưa gặp mà vẫn biết,
Em là tình yêu tôi.

Em như vầng trăng sáng,
Chiếu sáng những đêm dài,
Giọng em như ru hời,
Làm trái tim thêm say.
Dẫu chưa một lần thấy,
Mà lòng anh biết rõ,
Giữa bao la thế gian,
Tình yêu này là em.

Tình này, không cần lời,
Chỉ một tiếng gọi thôi,
Giọng em như hương lúa,
Đưa anh về bên em.
Dẫu chỉ là một lời,
Mà sao thấm vào da,
Tình yêu này ngọt ngào,
Không thể nói thành lời.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 23/4/2014.