Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 26/10/2025 16:32

Nếu một đêm nào, vầng trăng gọi tên em,
Chớ ngạc nhiên, đừng hỡi người tình, ngỡ ngàng,
Bởi mỗi tối, trong tiếng sóng vỗ bờ cát,
Anh thầm thì kể về em, về một khúc dân ca.

Ánh trăng lặng lẽ, như lời ru dịu ngọt,
Lao xao gió thổi, trong từng nhịp hồn anh,
Đêm thẳm bao la, chỉ có trăng hiểu được,
Em là vầng sáng, là tình yêu vô vàn.

Em như nước sông, như làn khói mây chiều,
Dịu dàng trôi qua, như câu ca dở dang,
Và trong mỗi nhịp, từng lời không thể nói,
Anh gửi vào gió, những câu chuyện tình thầm.

Trái tim anh, như con đò xa bến vắng,
Nhớ em miên man, như sóng hát bên sông,
Mỗi lần trăng lên, anh thầm gọi tên em,
Nhưng lời không nói ra, chỉ một khúc tình yêu.

Em là tình yêu, đằm thắm như miền Tây,
Hương đồng gió nội, ngọt ngào như mía ướt,
Dù thời gian qua, dù bao mùa trôi lặng,
Tình anh vẫn đậm, như cánh hoa sông quê.

Hỡi em, em là ánh sáng trong đêm tối,
Là dòng sông êm đềm, là bến đợi vắng lặng,
Anh nguyện mãi giữ em trong trái tim này,
Bằng những câu ca, dù chẳng thể nói thành lời.

Vầng trăng vẫn nghe, vẫn hiểu thấu tình anh,
Trong mỗi nhịp sóng, là nỗi nhớ của em,
Dù xa cách mấy, dù tháng năm đổi dời,
Tình yêu anh trao, vẫn mãi vẹn nguyên…


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 25/1/2025.