Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 12/02/2025 09:09

Anh ngồi lặng lẽ, bóng đêm ngả xuống,
Khi mùa xuân rộn ràng lướt qua phố vắng,
Áo em bay trong gió như khúc hát,
Mơ màng, xa vắng, chìm vào ánh trăng mơ.
Ngón tay anh lướt qua ký ức rêu phong,
Chạm vào nỗi nhớ, từng nhịp đập bồi hồi.

Em như gió xuân thổi qua những đêm trắng,
Nhẹ nhàng, khẽ khàng, lướt qua khung cửa mờ.
Anh vươn tay gọi em vào trong giấc mơ,
Nhưng bóng hình em mịt mù như sương khói.
Lòng anh thổn thức, từng giọt nhớ rơi rớt,
Lẽ nào mùa xuân bỏ quên mảnh tình xưa?

Mùa qua mùa, năm tháng mờ dần như cát,
Tóc anh bạc dần theo từng ký ức xa vời.
Em là mùa xuân, là giấc mơ mê đắm,
Là sương khói bay trong đêm huyền diệu,
Và anh, chỉ là con thuyền trôi dạt,
Lặng im trong đêm nhớ, tình yêu chẳng thể nói thành lời.

Ánh trăng vỡ vụn, vương trên vạt cỏ xanh,
Tình em là bóng tối, là nỗi đau ngọt ngào.
Anh chỉ biết yêu em, một tình yêu vô hạn,
Và đôi mắt anh, vĩnh viễn chẳng tìm được bến bờ.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 28/1/2025.