Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/02/2025 15:08

Vạn vật, ngàn loài,
Tạo hoá khéo ban –
Mới mẻ hay vĩnh cửu,
Tình yêu cũng chẳng khác,
Dẫu có đổi dời, vẫn thế, vẫn vậy…
Bất biến trong chiều sâu.

Cõi đời này, cõi đời khác,
Dòng đời trôi, lặng lẽ như sương khói,
Cái đẹp hiện hình trong hoa lá,
Mỗi sắc hoa đều mơ màng,
Khoe sắc, khoe hương ngọt ngào như câu hát.

Như loài cây nhỏ bé – ớt cay,
Chín đỏ tươi, thơm nồng trong gió,
Em, một nét chấm phá giữa vườn yêu,
Nhỏ bé, thanh xuân – dẫu có ai thấu!
Em hỏi anh: “Em tội tình gì?”
Sao anh lại gọi tên em,
Gọi tên đầy đắng đót,
“Ớt Mọi” – nghe sao mà lạ,
Nghe sao mà xót xa, tội nghiệp…
Vậy mà, anh vẫn khẽ cười,
Nhắm mắt thưởng thức,
Từng giọt cay nồng thấm vào da thịt.

Cay, nhưng lại ngọt ngào lạ lùng,
Giọt mật ngọt quyện trong sự chát chúa.
Vị cay của em, anh chẳng thể quên,
Như vết thương nào sâu thẳm,
Không thể nào lành, không thể nào xoá nhoà…
Anh say, và em – em vẫn là ớt,
Càng cay càng nhớ, càng nhớ lại càng cay.

Em như làn gió lạ trong buổi chiều,
Ghen ướt mắt mưa, nồng nàn nhớ nhung.
Bất chợt, anh nhận ra –
Ớt, cay, sao lại ngọt ngào thế?
Vị cay đó – say tình chẳng thể nói thành lời…
Cay đến nhức nhối, rồi lại ngọt ngào,
Như những lời yêu chưa thể thốt ra,
Như hơi thở của tình yêu xa xăm,
Vị cay ớt đỏ – ớt cay say tình.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 06/6/2014.