Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/02/2025 21:50

Khi người ta yêu, người ta yêu,
Tình yêu là hơi thở, là lời thì thầm của gió,
Như cánh chim bay giữa mưa chiều lạc lõng,
Là bão tố xé nát trái tim, nhưng sao vẫn mơ hồ.
Trong những lời ngọt ngào, từng câu nói vương vấn,
Dù nghi ngờ chẳng thể nguôi, lòng vẫn khát khao.

Em yêu anh sao, anh có hiểu không?
Lòng em dâng trào những cơn sóng vô hình,
Dẫu những đoá hoa kia chưa kịp nở,
Đã vội tàn phai, nhường chỗ cho hư không,
Phải chăng tình yêu là ngọn lửa chưa thắp,
Chỉ để cháy bùng lên rồi tắt lịm trong đêm?

Khi người ta yêu, người ta yêu,
Từng khát khao, từng đợi chờ như thể sóng vỗ,
Chìm trong nhau, yêu thương đến mòn mỏi,
Dẫu lỗi lầm chẳng thể nào tránh khỏi,
Thì lòng ta vẫn tha thứ, vẫn khát khao.

Nhưng sao em ngăn anh từng bước đi,
Khi anh vui với cánh chim lạ, bay ngang qua đời,
Tiếng hát từ môi anh, như bài ca mênh mang,
Còn em, sao quá ích kỷ, chỉ muốn anh quay lại,
Để lòng mình vỗ về, giữa đêm buông nhẹ.

Anh hãy rời xa, tình yêu kia sẽ phai nhoà,
Chùm ký ức tan biến trong làn sóng vội vã,
Hãy yêu như lần đầu, như một giấc mộng ngọt ngào,
Như khi ta vừa chạm môi, trong tiếng hát e ấp,
Cánh đồng vắng lặng, tiếng sáo vút cao,
Tình yêu, đắm say, nhẹ nhàng như làn sóng vỗ về.

Yêu đi, yêu như lần đầu tiên,
Khi trái tim chưa hề biết đến những đắng cay,
Hãy để lời hát ru tình yêu như một điệu lý,
Ngọt ngào, mê đắm, như tiếng đàn bầu vọng về,
Tình yêu là thế, không thể nói thành lời,
Là sóng vỗ trong đêm, là gió thoảng qua đời.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 17/4/2024.