Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 18/02/2025 16:57
Người đàn bà, qua nửa thanh xuân trôi,
Nỗi khổ đau câm lặng, chưa hề thôi,
Bước qua mỗi ngày, giữa dòng nước cuốn,
Lưng gầy nghiêng, trong tiếng gọi vỡ oà.
Tim nàng, một góc tối vô hồn,
Giấu nỗi niềm trong bóng tối mênh mông.
Chỉ mong tìm một chốn yên lặng,
Dẫu chẳng mộng mơ, chẳng xa xôi nào,
Chỉ cần đôi tay ấm, đôi mắt dịu dàng,
Để hồn nàng thả trôi theo tháng năm.
Nửa đời nàng, như dòng sông lặng lẽ,
Trôi qua cánh hoa, mỏi mòn sắc hương,
Đêm dài vắng lặng, đôi mi khép lại,
Từng giọt nước mắt, như mưa trong đêm thẳm,
Khẽ rơi trên gối mỏng, thấm buồn trôi.
Qua tháng năm, người đàn bà ấy vẫn mơ,
Mong muốn được chọn lối, theo trái tim,
Bước đi trên con đường mình tự vẽ,
Mỉm cười, ôm trọn nửa yêu thương,
Dẫu không thể nói thành lời…
Trong cánh đồng rập rờn miền sông nước,
Mùi nhang chiều bay lượn giữa gió xuân,
Nàng khát khao được yêu, nhưng tình yêu như bóng mây,
Dẫu đậm sâu, vẫn chỉ là hương thoảng qua…
Như làn sóng vỗ về bờ cát,
Tình yêu kia lặng lẽ dâng trào,
Để người đàn bà, qua nửa đời buồn,
Mãi tìm kiếm trong những giấc mơ vụn vỡ.
Người đàn bà ấy, qua tháng năm đắng cay,
Cùng trăng thu, cùng gió chiều sầu thảm,
Vẫn mơ một lần, bình yên, lặng thầm,
Chẳng mộng mơ xa vời, chỉ yêu và thấu hiểu.
Yêu thương không cần từ ngữ,
Chỉ là cơn sóng vỗ dịu dàng,
Và những nỗi buồn thầm lặng như cơn mưa nhẹ,
Chảy vào lòng, xiêu hồn trong ánh sáng mờ ảo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.