Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 20/02/2025 15:21
Len lén nhìn em, nụ cười duyên,
Thoáng giây thầm trộm ánh mắt yêu thương,
Răng khểnh lấp lánh như ngọc ngà,
Bóng rạng rỡ qua ánh nắng chói chang,
Sâu thẳm đôi mắt, huyền bí tựa mơ,
Ẩn giấu hình bóng của một tình yêu vĩ đại.
Gặp em, chao ôi, đôi mắt ấy,
Một khúc hát buồn bâng khuâng trong hồn,
Là một nỗi niềm không thể nói thành lời,
Đôi môi khẽ mấp máy, cười e ấp.
Gương mặt em, đỏ ửng như đoá hoa,
Tựa sông vỗ về trong chiều buông lững lờ.
Cả hai ta ngập ngừng nhìn nhau,
Tình yêu như đã thấm sâu trong tim,
Nhưng sao lời yêu cứ ngại ngùng rơi,
Như một giấc mơ dang dở chưa trọn.
Hồn tôi lạc bước vào bến tình yêu,
Một con đò nhỏ trôi dần vào lòng em.
Vậy đấy, tình yêu nào đâu dễ nói,
Chỉ có đôi mắt và nụ cười là lời,
Để tâm hồn ngây dại, tan chảy trong giấc mơ,
Lặng lẽ trộm nhìn, và rồi cũng say.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.