Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/02/2025 16:40
Đôi tay em rót, như dòng sông sâu
Tuệ tâm trà ngát, hương lạ theo gió thổi,
Mỗi giọt trôi, là một khúc thầm thì,
Mời gọi mê say, trái tim dâng tràn như sóng vỗ.
Màu xanh dịu dàng của làn sương mờ,
Nhẹ nhàng lan toả, như làn mây trắng xưa,
Một chút đắng, chút chát, bao mùa qua,
Để rồi ngọt ngào, ngọt ngào tan trong cổ họng.
Môi em cười, như đoá sen tươi nở,
Bản tình ca của những sớm mai thơm ngát,
Người trong tay em, như đón nhận hạnh phúc,
Mỗi giây trôi qua, là một vần thơ rót đầy.
Chén trà này, chảy vào tim tôi như nước mắt,
Bắt đầu bằng nỗi buồn, rồi dâng tràn niềm vui,
Chạm nhẹ vào mũi, tôi lắng nghe từng hơi thở,
Nghe cuộc đời em ru tôi vào cơn say lãng mạn.
Tiếng vỗ về của trà như lời ru của mẹ,
Ngọt ngào, như gió miền Tây thổi về đất mẹ,
Từng ngụm nhẹ nhàng, như hơi thở của em,
Đắm chìm trong đó, tôi không thể nói thành lời.
Em ơi, bao giờ mới thôi nâng chén tình,
Khi mọi ngọt ngào đều hoà vào những giấc mơ,
Và đôi tay em vẫn như vũ điệu buông rơi,
Là dấu vết yêu thương không thể phai mờ trong tim tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.