Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 21/02/2025 14:02

Đêm đã thâu vào vạt trời,
Gió lướt nhẹ qua, vần vũ hồn tôi.
Đồng hồ cũ điểm tiếng buồn,
Khẽ vang như lời khẩn cầu vỡ lặng.

Thao thức... lòng nặng như tấm lưới,
Dựng lên màn đêm dày đặc, mênh mông.
Mắt mở ra, nhưng vẫn vô thức,
Ngập ngừng giữa bao điều chưa rõ ràng.

Mắt tôi vẫn như vương vấn đâu đó,
Từng giọt nước mắt khuya thấm vào hồn.
Cứ tự hỏi, hay là đêm vĩnh cửu,
Dẫn tôi về nơi ấy – một không gian yêu thương.

Dẫu muộn màng, dẫu thân thể mỏi mệt,
Lòng tôi vẫn khắc khoải… chưa ngủ yên.
Ngày mai đến, vội vã mơ hồ,
Nhưng đêm nay, anh chẳng thể dứt khỏi em.

Mái tranh vắng, chỉ còn tiếng côn trùng,
Ngọt ngào, mê đắm, như lời ru của mẹ.
Những đêm như thế, yêu thương chưa thể dừng,
Mãi vọng vang như những dòng ca, bâng khuâng.

Tôi vẫn thao thức, lắng nghe trong cõi lòng,
Từng khoảnh khắc đêm, như một bản tình ca.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 13/6/2014.