Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Trần
4 bài trả lời: 4 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 16/08/2008 00:24

贈詩許僧克山

物外飄然只一身,
此間榮辱兩無聞。
野梅骨格元非俗,
海鶴風姿自不群。
詩袖拂來湘水月,
禪鞋踏破楚山雲。
不知此去分南北,
旅帳甌茶幾夢君。

 

Tặng thi Hứa tăng Khắc Sơn

Vật ngoại phiêu nhiên chỉ nhất thân,
Thử gian vinh nhục lưỡng vô văn.
Dã mai cốt cách nguyên phi tục,
Hải hạc phong tư tự bất quần.
Thi tụ phất lai Tương thuỷ nguyệt,
Thiền hài đạp phá Sở sơn vân.
Bất tri thử khứ phân Nam Bắc,
Lữ trướng âu trà kỷ mộng quân.

 

Dịch nghĩa

Một thân phiêu nhiên ngoài đời,
Ở đây hai chữ vinh nhục không nghe đến.
Cốt cách mai rừng vốn vượt tục,
Phong tư hạc biển tự siêu quần.
Tay áo thơ phất lên có trăng sông Tương đến,
Đôi giầy thiền bước khiến mây núi Sở tan.
Biết đâu lần ra đi này lại không phân ly Nam Bắc,
Bên âu trà trong trướng lữ hành bao lần mộng thấy ông.


Theo "Toàn Việt thi lục", Lê Quý Đôn.

Nguồn: Thơ văn Lý Trần, NXB Khoa học xã hội, 1977

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Ngoài cõi lâng lâng một chữ nhàn,
Chốn này vinh nhục lọ cần bàn.
Mai rừng cốt cách nguyên không tục,
Hạc biển phong tư vốn vượt đàn.
Tay áo phất thơ Tương nguyệt đến,
Chân thiền chuyển đạo Sở vân tan.
Biệt ly khó biết rày Nam Bắc,
Tựa trướng đường trường nhớ chẳng an.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Cao xa ngoài cõi một thân mình
Chẳng luận ở đây chữ nhục vinh
Cốt cách mai rừng nguyên vượt tục
Phong tư hạc biển chẳng quần sinh
Trăng sông Tương lại tay thơ phất
Mây núi Sở tan bước Phật linh
Đâu biết Bắc Nam rồi cách biệt
Trà âu lữ trướng mộng tăng hình.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Một thân ngoài vật phiêu nhiên
Chốn này vinh nhục lặng yên đôi đường
Mai rừng cốt cách chẳng thường
Phong tư hạc biển không nương theo bầy
Áo thơ phất, nước trăng đầy
Dép thiền đạp phá núi mây Sở ngàn
Đây đi nào biết Bắc Nam
Trà khuya lều vải khách nhàn mộng anh.

Nhất Nguyên
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Một thân phiêu nhiên ở cõi đời,
Vinh nhục hai chữ lọ phải bàn.
Mai rừng cốt cách vốn vượt tục,
Phong tư hạc biển tự siêu quần.
Tay áo phất thơ trăng Tương đến,
Đôi giầy thiền bước núi Sở tan.
Lần đi này nào phân Nam Bắc,
Tựa trướng lữ hành mộng thấy nhàn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời