Chị cười
rồi hôn con lâu lâu
ghi vào mình lần cuối
cười trên môi toàn thân là tiếng khóc
sau giây phút này chị sẽ xa con

ôi đứa con chị từng đặt niềm tin
nó sẽ – dù đẻ non – vẫn lớn lên kháu khỉnh
theo lơì chị làm ra, nó thành người tài giỏi
đứa con bây giờ ốm nhách trên tay

ôi đứa con như khát vọng mê say
chị hằng theo đuổi
giờ vậy chỉ là dối gian là đói
đứa con gầy nheo thành qủa bấy nay

thiếu thì cả tháng ba đâu thiếu một ngày
những đứa con không cách gì nuôi thì đành dằn lòng
bán gạn
nó sẽ lớn lên trong vòng ta y khác
và biết đâu... nghĩ dại cũng đành

chị lại cười... như tự diễu cợt mình
nhớ giấc mơ ngây thơ ngày thai nghén
giấc mơ tan sự thật như nhát chém
hết dùng dằng hai tay trắng cô đơn


5-1988

Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004