Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi tôn tiền tử vào 09/04/2015 16:15

Hàm Thuận cảm hoài

Cô đĩnh phát Long Châu,
Phong yên bạng tiểu lâu.
Trường niên thương viễn biệt,
Đa nạn tích yêm lưu.
Địa trách y sơn chuyển,
Thiên không nhập hải lưu.
Đồ Nam tri hữu lộ,
Nan tá Đẩu sà phù.

 

Dịch nghĩa

Từ Vĩnh Long chèo thuyền con ra đi,
Cứ noi theo ngọn khói lửa của vòm canh ở ngoài biển.
Lâu năm xa cách nhà, lấy làm thương nhớ,
Nhưng tiếc vì gặp nhiều hoạn nạn, phải lưu ở đây lâu.
Đất chật hẹp chạy quanh theo núi,
Trời mênh mông lẫn lộn với bể.
Tính đường vào Nam, tôi muốn mưu đồ việc lớn,
Nhưng mà khó mượn được cái bè nổi đi lên sao Đẩu.


Hàm Thuận là một huyện thuộc tỉnh Bình Thuận. Tác giả bỏ Nam Kỳ ra làm nhà ở đó lâu năm, nên cảm nhớ quê hương, làm bài này.

Nguồn: Huỳnh Lý chủ biên, Hợp tuyển thơ văn Việt Nam (1858-1920), NXB Văn học, 1984, tr. 44-45

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Vĩnh Long ra biển chiếc thuyền câu,
Canh biển theo vòm ngọn lửa mầu.
Nhà cách lâu năm làm luyến nhớ,
Tiếc vì hoạn nạn ở đây lâu.
Hẹp đường phải chạy quanh theo núi,
Lẫn lộn mênh mông trời bể sâu.
Mưu tính vào Nam làm việc lớn,
Mượn bè mà khó lên sao Ngâu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Trung Hậu

Thuyền nhỏ rời Long Châu
Men theo khói vọng lầu
Suốt năm rời chốn cũ
Nhiều nạn tránh đây lâu
Đất hẹp ôm non hiểm
Trời cao giáp bể sâu
Biết vào Nam có lối
Khó mượn bè sao Ngâu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời