Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:26, số lượt xem: 26

Từ thuở đất đá chưa thành tên gọi,
Mẹ ru từ mạch núi vỡ thành sông.
Đất nứt nẻ, vẫn bền như thép,
Máu ông cha ươm mầm hoa Tổ quốc.

Mỗi hạt cát mang hồn sông núi,
Mỗi phiến rừng giữ một lời thề.
Tiếng mẹ, tiếng ru, tiếng chày giã gạo,
Kết thành gân cốt của non sông.

Rồi bão nổi, ngoại xâm tràn tới,
Làng thành chiến luỹ, tre hoá kiếm cầm tay.
Mẹ tiễn con ra trận, vợ đợi chồng,
Người lính đi qua bùn mà tim sáng ngời.

Nhớ Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa,
Chiến công mọc từ mồ hôi, máu đổ.
Lịch sử ghi danh những người không tên,
Họ nằm xuống như hạt mầm bất tử.

Qua bao phen chém giết, nước còn đó,
Bởi dân đứng lên, lòng không chịu cúi đầu.
Tre vẫn mọc, lúa vẫn xanh trên hố đạn,
Sông vẫn chảy như lòng dân không khuất.

Hoà bình đến, nhưng không chỉ im tiếng súng,
Mà là bàn tay dựng lại cuộc đời.
Người lính về cày, mẹ lặng nhìn con,
Trẻ thơ lớn trong tiếng ca, không bom đạn.

Thời đại mới mở ra bằng trí tuệ,
Mang quê hương vào những giấc mơ xa.
Nhưng càng bước vào văn minh lớn,
Càng không quên tiếng gọi từ cội nguồn.

Tiếng Việt không chỉ là ngôn ngữ,
Mà là hồn dân tộc chảy trong huyết quản.
Chữ “mẹ”, chữ “cha”, chữ “quê hương”,
Là đất, là trời, là máu xương tổ tiên.

Biển xanh cũng là một phần Tổ quốc,
Sóng vỗ nhắc về câu thề bất tận.
Người Việt đứng trước phong ba không cúi,
Giữ lời thề với núi sông, đại dương.

Và ở đó, hình ảnh người mẹ hiện về -
Chở che, gánh gồng, hy sinh thầm lặng.
Lưng còng, mắt hiền, vòng tay nuôi lớn,
Quê hương bắt đầu từ tiếng ru ấy.

Ngày mai, dù thế giới có đổi thay,
Dù công nghệ có nối nghìn phương trời,
Sức mạnh vẫn nằm ở tình người, nhân nghĩa,
Và lòng biết ơn với quá khứ cha ông.

Hãy xây dựng bằng trí tuệ và nhân ái,
Để tiếng Việt vang giữa thế giới bao la.
Cội rễ không rời dù thân cây vươn xa,
Quê hương không mất nếu còn trái tim nhớ.

Bởi đất nước bắt đầu từ rất nhỏ:
Một tiếng ru, một hạt lúa, một dòng sông.
Để rồi kết thành trời cao, biển rộng,
Thành niềm tự hào trong máu thịt ngàn đời.

Nếu có ai hỏi điều còn lại sau bao biến đổi,
Xin hãy nói rằng:
Còn tiếng mẹ.
Còn tiếng Việt.
Còn quê hương.
Còn một Việt Nam đứng giữa đất trời.