Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 13/05/2026 08:36, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm kia 18:14, số lượt xem: 171

Phải chi mọi nỗi nhọc nhằn đều hoá thành vàng,
Mọi giọt mồ hôi đều kết tinh thành những viên kim cương lấp lánh,
Để mỗi phận người không còn phải cúi đầu
Trước cơn gió buốt của đói nghèo và bão giông nhân thế.

Phải chi cuộc đời dịu dàng hơn thêm một chút,
Để bữa cơm nào cũng đủ đầy hơi ấm yêu thương,
Để những mái nhà cũ kỹ thôi oằn mình trong mưa nắng,
Để tuổi thơ không còn lớn lên cùng những bữa đói dài.

Phải chi số phận biết nương tay với những người lam lũ,
Để đôi vai gầy không mãi còng xuống bởi gánh đời,
Để bàn chân trần không còn rớm máu trên những con đường mưu sinh,
Và những giấc mơ nhỏ bé cũng có quyền nở hoa như bao giấc mơ khác.

Giữa bao dòng người xuôi ngược ngoài kia,
Vẫn có những cuộc đời lặng lẽ đến quặn lòng,
Có những số phận nghèo đến tận cùng nỗi cực,
Ngày nối ngày gánh lấy những nhọc nhằn không tên.

Có người thức dậy khi thành phố còn chưa kịp sáng,
Đổi từng giọt mồ hôi lấy vài đồng bạc lẻ;
Có người trở về khi phố đã lên đèn,
Chỉ mang theo sự mỏi mệt và những khoảng lặng không lời.

Có những cuộc chia ly chẳng vì ai mong muốn,
Chỉ bởi miếng cơm, manh áo quá mong manh;
Có những mái nhà lặng im trong chiều muộn,
Nước mắt lăn dài mà chẳng biết tựa vào ai.

Có những đứa trẻ lớn lên cùng chiếc áo sờn vai,
Ước mơ được viết bằng những trang vở còn dang dở;
Có những người mẹ giấu cơn đau sau nụ cười gượng gạo,
Chỉ mong con mình ngày mai sẽ bớt một phần cơ cực.

Đôi khi, những chuyến xe chở đầy yêu thương
Âm thầm tìm về những xóm nhỏ xa xôi;
Những bàn tay thiện lành không mang theo sự ban ơn,
Chỉ mang theo tình người để vá lại những vết nứt của cuộc sống.

Bởi phía sau mỗi ánh mắt cúi đầu
Là biết bao câu chuyện chưa từng được kể;
Phía sau mỗi nụ cười gượng gạo
Là những đêm dài lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong.

Có những nỗi đau chẳng cần lời biện bạch,
Chỉ cần một lần được lắng nghe bằng tất cả chân thành;
Có những vết thương không thể chữa bằng tiền bạc,
Mà được hàn gắn bởi một tấm lòng biết sẻ chia.

Nghèo đâu phải là điều đáng trách,
Càng chẳng phải bản án dành cho một kiếp người.
Không ai sinh ra để lựa chọn cảnh cơ hàn,
Cũng chẳng ai mong phải lớn lên giữa thiếu thốn trăm bề.

Nghèo đâu có tội gì đâu.
Chỉ là cuộc đời đôi khi quá nhiều nghiệt ngã,
Đặt thử thách lên vai những người vốn đã nhọc nhằn,
Bắt họ đi qua bão giông bằng đôi bàn tay trắng.

Thứ khiến con người trở nên nhỏ bé
Không phải là chiếc áo vá nhiều lần,
Không phải căn nhà xiêu vẹo trước mùa mưa gió,
Mà là sự vô cảm trước nỗi đau của đồng loại.

Bởi giá trị của một con người
Chưa bao giờ được đong đếm bằng của cải,
Mà bằng cách họ gìn giữ nhân phẩm trong nghịch cảnh,
Bằng cách họ vẫn lương thiện giữa bao điều cay nghiệt của cuộc đời.

Rồi sẽ có một ngày,
Những giọt mồ hôi hôm nay nở thành mùa quả ngọt;
Những bước chân bền bỉ rồi cũng tìm được bình minh,
Bởi hy vọng luôn biết cách nảy mầm trên mảnh đất khô cằn nhất.

Và điều còn lại sau tất cả,
Không phải vàng bạc hay những viên kim cương lấp lánh,
Mà là lòng người biết cúi xuống trước nỗi đau của người khác;
Là một bàn tay đưa ra đúng lúc,
Một ánh nhìn không còn phân biệt sang hèn,
Một tấm lòng đủ rộng để cưu mang những mảnh đời cơ cực.

Để yêu thương vẫn còn ở lại giữa cuộc đời,
Như ngọn lửa nhỏ âm thầm cháy giữa đêm đông,
Sưởi ấm những phận người đi qua mùa giông bão,
Và nhắc chúng ta rằng: Nghèo đâu có tội gì đâu.
Chỉ có sự thờ ơ mới khiến con người nghèo đi trong nhân cách;
Còn lòng nhân ái, dẫu nhỏ bé đến đâu,
Vẫn đủ sức làm cho thế gian này trở nên ấm áp hơn từng ngày.