Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:55, số lượt xem: 18

Những lời dối trá phủ đầy trên môi miệng,
Những hứa hẹn vang lên tựa tiếng chuông ngân.
Hôm nay nói một điều, ngày mai thành chuyện khác,
Người tin người rồi lại ngậm ngùi phân vân.

Biết bao bản cam kết viết bằng lời hoa mỹ,
Biết bao điều tốt đẹp được vẽ giữa nhân gian.
Những tháng năm lặng lẽ trôi qua cùng năm tháng,
Lời vẫn còn nguyên đó, việc vẫn ở bên đường.

Người ta dựng niềm tin bằng những câu son phấn,
Rồi tự tay mình gỡ bỏ những điều thiêng.
Kẻ nói mãi điều hay mà lòng không giữ được,
Để chân thật cúi đầu trước giả dối lên ngôi.

Một xã hội lừa nhau bằng lời hứa hẹn,
Lấy niềm tin đổi chác những lợi danh đời thường.
Hôm nay lừa một người, ngày mai lừa trăm kẻ,
Đến cuối cùng còn lại những vết xước đau thương.

Bởi điều quý nhất đâu phải vàng hay bạc,
Mà là chữ tín gìn giữ giữa con người.
Khi lời nói không còn song hành cùng hành động,
Thì danh dự, tích phước đáng được là bao?

Hay chỉ là chiếc bóng mong manh trong gió,
Một chút hư danh rồi cũng hoá hư không.
Người gieo dối gian hôm nay mong được lợi,
Nhưng nhân quả âm thầm vẫn ghi dấu trong lòng.

Giữa cuộc đời nhiều ngả đường xuôi ngược,
Điều còn lại sau cùng chẳng phải tiếng tung hô,
Mà là khi ngoảnh lại giữa bao người đã gặp,
Ta có còn xứng đáng với hai chữ con người?

Phước đức tích bao năm đâu dễ gì vun đắp,
Một phút vì tham danh có thể hoá tro tàn.
Lừa lọc để được gì ngoài chút lợi trước mắt,
Đổi cả nghĩa, cả tình, đổi cả sự đàng hoàng.

Thất đức lắm những lần xem lòng tin như cỏ rác,
Vô nghĩa lắm những điều tô vẽ để hơn thua.
Khi chữ tín bị bán bằng vài đồng lợi nhỏ,
Thì nhân cách con người cũng rạn vỡ theo mùa.

Tôi đã gặp những người mang vết đau lặng lẽ,
Bởi tin người nên nhận lấy đắng cay.
Một lời hứa bỏ quên tưởng chừng là rất nhỏ,
Mà khiến một đời người mất ngủ biết bao ngày.

Thử hỏi những người quen lừa nhau bằng dối trá,
Có bao giờ thao thức giữa đêm sâu?
Có nghe tiếng niềm tin vỡ trong lòng người khác,
Như chiếc lá lìa cành rơi xuống giữa thương đau?

Có hiểu được phía sau một nụ cười gượng gạo,
Là thất vọng chất chồng qua năm tháng âm thầm?
Có hiểu được một lần đánh mất niềm tin ấy,
Là đánh mất một phần giá trị của lương tâm?

Xã hội sẽ ra sao nếu người người nghi kỵ,
Gặp nhau chỉ đề phòng thay vì những chân tình?
Một đất nước muốn đi xa không thể xây bằng dối trá,
Mà phải dựng từ lòng trung thực của chính mình.

Bởi vậy giữa cuộc đời nhiều điều chưa hoàn thiện,
Xin giữ lấy chữ Tín như giữ ánh mặt trời.
Đừng vì chút lợi danh mà đánh rơi phẩm giá,
Để khi ngoảnh đầu nhìn lại, vẫn xứng đáng làm người.