Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/12/2025 21:10, số lượt xem: 68
Tác giả có 1 bài khác cùng tên:

Mang hình hài, ta đứng giữa đất trời,
Một hơi thở, một kiếp người hữu hạn.
Tiếng đã mang, sao để đời nhạt nhẽo?
Sống giữa nhân gian, há chẳng chút danh nào?

Danh không phải là bia đá vô tri,
Cũng chẳng phải là hư vinh ảo ảnh.
Danh là hạt mầm gieo từ tâm huyết,
Là giọt mồ hôi đọng lại nghĩa tình.

Danh là điều ta dám làm, dám chịu,
Trước bão giông, giữ trọn chữ Tâm kia.
Là sáng tạo, là cống hiến không mệt,
Để núi sông này in dấu bước ta đi.

Nếu sợ ngã, sợ đời không công nhận,
Sống lẩn mình như cỏ dại ven đường,
Thì trăm năm qua, hồn có còn trăn trở?
Liệu mai sau, ai nhớ đến ta chăng?

Đừng đợi chờ, danh vọng tự tìm đến,
Mà hãy kiến tạo bằng hành động hôm nay.
Sửa mình ngay ngắn, lòng hướng về nhân nghĩa,
Mỗi việc nhỏ, cũng gắng sức vun đầy.

Công danh lớn, hay chỉ là chân thật,
Điều quan trọng là ta sống trọn đời mình.
Sống để yêu thương, sống để làm người tốt,
Đó là Danh quý nhất dâng cho Đất Việt thiêng liêng.

15/12/2025