Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/12/2025 21:03, số lượt xem: 59
Tác giả có 1 bài khác cùng tên:

Công danh, một ngọn hải đăng
Trong mắt người trẻ, cháy bỏng và kiêu hãnh.
Là vinh quang, là nấc thang thèm muốn,
Là lời đáp cho những đêm dài thao thức.

Nhưng kẻ bất hạnh của Gorky,
Họ bước đi, mắt chỉ nhìn vào gót chân,
Không một đường chân trời, không một viễn cảnh.
Công danh của họ là gánh nặng ngày hôm nay.

Họ không biết tới ngày mai,
Vì cái danh ấy đã trở thành bức tường.
Họ xây nó cao quá, dày quá,
Che khuất cả cánh đồng phía sau.
Chỉ còn lại sự nghiệp và những con số,
Nỗi cô đơn lặng thinh trong phòng làm việc mạ vàng.

Đâu là ánh sáng của “ngày mai”?

Ngày mai không phải là chức vụ cao hơn,
Không phải là thêm một khoản lợi nhuận.
Ngày mai là ý nghĩa mà ta gửi gắm,
Là dấu ấn còn lại khi ánh hào quang tan.

Kẻ theo đuổi danh vọng bằng mọi giá,
Giết chết những mầm non của lòng nhân ái,
Buông bỏ triết lý, chối từ nhân cách,
Họ đã đánh mất cái “ngày mai” của chính mình.
Họ có tất cả, nhưng lại bất hạnh vô biên.

Ôi công danh, nếu không đính kèm hy vọng,
Không đi cùng sự tử tế và sáng suốt,
Nó chỉ là một chiếc áo giáp nặng nề,
Giam hãm linh hồn trong một cái tên rỗng tuếch.

Hãy biết tới ngày mai!
Ngày mai là con đường đi đến, chứ không phải đích đến.
Là hành trình để ta hiểu:
Công danh lớn nhất nằm ở việc trở thành người mà ta khao khát,
Chứ không phải kẻ mà người khác muốn thấy.

(Và cái ngày mai lẫn lời hứa)
15/12/2025