Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:33, số lượt xem: 24

Đừng mải mê tiếc một vầng mặt trời đã lặn,
Mà quên ngước nhìn bầu trời vẫn đầy sao.
Cuộc đời chưa bao giờ khép lại vì một ánh sáng,
Lịch sử cũng chẳng dừng sau một cuộc chia xa.

Có những vầng dương từng rực cháy chân trời,
Thắp niềm tin qua bao mùa giông bão.
Có những con người hoá thành ngọn lửa,
Lấy đời mình soi sáng cả nhân gian.

Nhưng quy luật của thời gian luôn công bằng với mọi đỉnh cao.
Không một hào quang nào đứng ngoài tạo hoá,
Không một tên tuổi nào đi ngược tháng năm.
Mọi vầng dương rồi cũng nghiêng về phía hoàng hôn,
Để hoàn tất một hành trình vẻ vang.

Đó không phải là mất mát,
Mà là sự chuyển mình của lịch sử.
Đó không phải là kết thúc,
Mà là nhịp tiếp nối của muôn đời.

Bởi điều còn lại sau ánh hào quang
Không chỉ là ký ức.
Điều còn lại sau một cuộc đời
Là ngọn lửa đã được truyền trao,
Là niềm tin đã gieo vào lòng người,
Là những hạt giống âm thầm nảy lộc giữa mai sau.

Một vì sao chỉ hiện lên khi màn đêm buông xuống.
Một con người chỉ thật sự lớn lao
Khi biết trao ánh sáng của mình cho người khác.

Giá trị của mặt trời
Không chỉ ở phút huy hoàng rực rỡ,
Mà ở chỗ đã đánh thức bao mầm sống,
Đã nuôi lớn biết bao khát vọng,
Đã để lại trong bầu trời vô vàn ánh sáng tiếp nối.

Đừng tuyệt vọng trước bóng tối.
Bởi bóng tối chưa bao giờ sinh ra
Để vùi lấp ánh sáng.
Bóng tối chỉ mở ra khoảng lặng của đất trời,
Để những vì sao có cơ hội cất tiếng,
Để những ngọn lửa âm thầm được nhận ra,
Để những điều bình dị bỗng hoá thành vĩnh cửu.

Cuộc đời luôn rộng hơn một con người.
Lịch sử luôn dài hơn một thế hệ.
Không ai có thể mang bình minh đi mãi,
Cũng chẳng ai đủ sức giữ riêng ánh sáng cho mình.
Mỗi con người chỉ là một mắt xích của thời đại,
Nhưng mỗi tấm lòng đều có thể trở thành một vì sao,
Nếu biết sống để thắp sáng niềm tin.

Vì thế,
Đừng mải mê tiếc một vầng mặt trời đã lặn,
Mà quên ngước nhìn bầu trời vẫn đầy sao.

Mặt trời có rực rỡ đến mấy,
Rồi cũng có lúc ngả về bên kia đồi.
Bóng tối không phải là hết,
Chỉ là để sao kịp thắp sáng bầu trời.

2h3p - 17h30p, ngày 4 tháng 7 năm 2026
Đồng tác giả: Hà Yến Vy