Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Mũi tên từ trong mơ đến hiện thực
Mơ là vòm trời,
Là cánh cung cong, căng hết tầm nhìn,
Là mũi tên chưa phóng, vẫn còn ấm áp,
Giữa bàn tay của Khát Vọng.
Đêm qua, ta thấy trong giấc mộng:
Dòng sông Mê Hoặc chảy xiết,
Hoặc ngọn lửa Tham Vọng bốc cao đến trời,
Chính là những thử thách giăng sẵn,
Chờ đợi mũi tên chạm vào Hiện Thực.
“Không gặp nạn nước thì sẽ gặp nạn lửa.“
Cơn nước, cơn lửa - đó là đời,
Là vách đá chông chênh của sự thật,
Là lời thì thầm:
“Nằm yên đi, sao phải bay?”
Nhưng Sứ Mệnh đã rèn đầu tên nhọn,
Gắn vào thân gỗ của Quyết Tâm.
Cung đã kéo, tiếng dây bật ra như Sấm.
Mũi tên rời khỏi mơ,
Cắt đôi gió, xuyên qua sương mù nghi ngờ.
Nó không còn là ý tưởng mong manh.
Giữa khoảng không của Hành Động:
Dù đâm vào Nước, mũi tên vẫn phải lướt qua,
Dù đâm vào Lửa, nó vẫn phải cháy rực đường bay,
Vì đích đến không nằm trong giấc ngủ.
Và khi mũi tên chạm,
Không phải là kết thúc,
Mà là âm vang của một thế giới mới vừa được khai sinh,
Bởi chính hành trình bay không sợ hãi.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.