Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Hãy đi và nhìn cuộc sống
Đừng đợi mặt trời mọc ở một khung cửa sổ quen.
Cuộc đời không phải cuốn sách đọc từ ghế bành êm ấm,
Nó là tấm bản đồ chỉ mở ra khi đôi chân dịch chuyển.
Hãy đi.
Đi xuống những thung lũng sương mù, nơi bóng tối ôm ấp,
Nghe tiếng đá vấp ngã - đó là bài học đầu tiên của trưởng thành.
Đi xuống không phải là lùi, là cúi đầu,
Mà là tiếp đất, là chạm vào rễ sâu của thực tại,
Là hiểu rằng vinh quang có giá của mồ hôi.
Đi lên.
Bước lên những đỉnh đồi trơ trụi, nơi gió thổi tan mọi nghi ngại,
Để thấy đường chân trời không hề giới hạn,
Để khôn lớn bằng tầm nhìn mở rộng sau mỗi hơi thở dốc.
Bước lên không phải là bỏ lại, là kiêu hãnh,
Mà là mang theo bụi đường đã kinh qua,
Là dùng kinh nghiệm làm đá lát cho bước chân tiếp theo.
Hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt của người du mục:
Đừng chỉ nhìn thành công là đích đến, hãy nhìn nó là hành trình.
Nhìn những mảnh vỡ, những đổ vỡ,
Chúng không phải là kết thúc, mà là vật liệu quý giá
Xây nên một tâm hồn không gãy đổ.
Hãy đi, qua mùa hạ cháy và mùa đông lặng câm.
Hãy nhìn, vào nụ cười chớm nở và giọt nước mắt rơi.
Bởi vì:
Chỉ khi ta rời khỏi nơi an toàn,
Ta mới thật sự bắt đầu lớn.
Và mỗi dặm đường đi qua, không chỉ là quãng đường,
Mà là một trang khôn lớn khắc sâu vào tim.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.