Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Hãy đi và nhìn cuộc sống
“Thay đổi của một người, bắt nguồn từ sự thay đổi bên trong của những tư tưởng.“
Khởi đầu là một suy nghĩ
một vết nứt nhỏ trong bức tường
quen thuộc của ngày hôm qua.
Hãy đi. Đừng chỉ ngồi nhìn chân trời
qua ô cửa kính.
Cánh cửa tâm hồn đã mở,
thì cánh cửa nhà, sao còn khép?
Mang theo chiếc balô rỗng,
chứa đầy khát khao.
Bước ra phố, thấy một dòng người hối hả
mà lòng mình lại thấy thật chậm rãi, lắng đọng.
Vì tư tưởng đã đổi thay, mỗi bước chân giờ đây,
không còn là vội vã, mà là một khám phá.
Hãy nhìn cuộc sống. Bằng đôi mắt không định kiến.
Nhìn người bán hàng rong, nắng cháy lưng,
nhưng nụ cười họ sao vẫn ấm
như ly trà đá chiều.
Và ta tự hỏi: Hạnh phúc, nằm ở đâu?
Phải chăng nó không phải là đích đến,
mà là cách ta nhìn nhận con đường?
Đi qua những con đường mới,
Ngôi nhà của ta không còn là bốn bức tường,
mà là bãi biển gào thét lúc bình minh,
là ngọn núi im lìm dưới ánh trăng.
Mỗi cảnh vật chạm vào:
một triết lý mới
một sự thật không sách vở nào dạy.
Ta thấy sự thay đổi bên trong nảy mầm:
sự sợ hãi biến thành tò mò,
sự cô đơn tan ra
thành sự tĩnh lặng cần thiết.
Tư tưởng rèn lại, như kim loại được
nung trong lò lửa trải nghiệm.
Hãy đi. Để tìm thấy mình là một phần của thế giới,
không phải là trung tâm.
Để thấy rằng, sự thay đổi vĩ đại nhất
không phải là chinh phục ngọn núi cao,
mà là điều chỉnh lại góc nhìn của tâm trí.
Và khi trở về, vẫn là căn phòng cũ,
vẫn là ô cửa sổ đó.
Nhưng ánh sáng chiếu vào đã khác,
vì người nhìn đã khác.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.