Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 12/12/2025 21:23, số lượt xem: 91

Mũi tên khát vọng căng như dây cung
Rung trong đêm tĩnh lặng, nơi giấc mơ trú ngụ.
Nó không chờ hoa, cũng chẳng màng ánh nến,
Chỉ thấy đích đến chói loà, xa tắp.

Từ trong mơ, mũi tên là ý niệm thuần khiết,
Là bản vẽ chưa tì vết của vinh quang.
Nó lướt trên gió ảo, không ngại bão giông,
Vì tất cả thử thách chỉ là bóng hình không tên.

Nhưng khoảnh khắc buông tay, chạm vào hiện thực,
Mũi tên vỡ oà, không còn vô trọng lực.
Nó phải chiến đấu với ma sát không khí,
Với những luồng gió ngược mang tên thất bại.

Đây là con đường không hoa, đường của gai góc:
Tiếng kim loại rít lên khi xuyên qua nghi ngờ,
Tiếng gỗ nặng nề khi lạc vào bế tắc,
Mỗi mét bay là một bài học máu xương.

Vinh quang không phải là đích đến trải thảm,
Nó là cái rung động chấn động khi mũi tên găm sâu,
Vào trung tâm của mục tiêu đã thề nguyền.
Giấc mơ đã chết, để hiện thực mới được sinh ra.

Ta không thể bay, nếu không biết bị xé toạc.
Ta không thể thắng, nếu chưa từng vấp ngã.
Mũi tên đã đi, mang theo vết thương và bụi bặm,
Để chứng minh:
Vinh quang là giá của sự dũng cảm chứ không phải quà tặng.

12/12/2025